Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Thông tin truyện

Chương 20

  1. Trang chủ
  2. Lạc Hoa Ninh Phủ
  3. Chương 20 - Phiên Ngoại Tử Hằng (3)
Trước
Thông tin truyện

Kể từ hôm đó, cách ta nhìn A Hòa đã hoàn toàn thay đổi. Trước đây ta cứ nghĩ nàng là tiểu thư yếu đuối được nuôi dạy trong nhung lụa, dù là con nuôi cũng được che chở đủ đầy. Nhưng giờ ta mới hiểu, nàng không phải cô gái mềm yếu mà là người cứng cỏi, kiên cường.

Biết rõ những gì nàng từng trải qua, ta càng thêm thương quý. Ta thầm nhủ: Nếu cha mẹ nuôi không thể cho nàng cảm giác đủ đầy như con ruột, thì ta – trượng phu của nàng – phải là chỗ dựa vững chắc nhất.

Cũng vì thế ta càng chú tâm chăm sóc nàng từng chút. Nhưng đời này, có lẽ thời đại khác nhau nên mấy việc ta làm vốn thấy bình thường, trong mắt người khác lại hóa ra “thủ đoạn lấy lòng vợ để trèo cao”.

Ví như: ra ngoài thấy đồ ngon mua về cho nàng, thỉnh thoảng nghĩ ra món mới dặn bà vú làm thử. Nàng có thai, ta dứt khoát không nạp thiếp, người ngoài khen ta chung thủy hiếm có. Ta nghe xong chỉ muốn lật bàn. Mấy chuyện đó chẳng phải đương nhiên của người làm chồng sao?

Chẳng qua ta từ nhỏ sống trong thời đại kiếp trước, ít nhất hiểu thế nào là tôn trọng vợ, chăm lo gia đình. Dù nay ở nơi khác, qua một kiếp người, đạo lý đó làm sao quên được? Chẳng lẽ vì xuyên không đến cổ đại mà những điều căn bản làm người cũng phải bỏ hết?

Xã hội này có thể coi chuyện nạp thiếp là thường, nhưng trong mắt ta: Đàn ông có vợ, thì vợ là chính, là duy nhất. Vợ sinh con, chăm sóc nhà cửa, lại phải ngồi nhìn chồng cưới vợ bé? Thế khác gì lấy dao cứa vào lòng nàng?

Mỗi lần nghe người xì xầm: “Từ Hằng khéo léo lắm, nịnh vợ để nịnh nhạc phụ nhạc mẫu đây mà”, ta chỉ muốn cười vào mặt họ. Thôi kệ. Nghĩ sao cứ nghĩ. Ta tự biết ta là ai.

Ta chỉ là tên học trò tép riu, không phải Long Ngạo Thiên số mệnh chiếu rọi, không có khí thế nghịch thiên đổi mệnh. Nên ta không thể ỷ vào trời giúp, mà phải tự giữ lấy những gì tốt nhất. Có A Hòa là phúc khí của ta. Mà phúc khí phải biết quý, không thể để tuột tay chỉ vì “ai cũng làm thế” hay “tục lệ vậy”. Ta không cần làm người vĩ đại, chỉ cần làm trượng phu tử tế. Thế là đủ.

Làm đàn ông, chẳng ai không có chút tham vọng. Ngày tháng trôi qua, dẫu trong lòng thỏa mãn với A Hòa, thi thoảng ta vẫn ngứa ngáy không cam lòng. Mỗi lần nàng cười bảo ta “ăn cơm mềm”, ta cũng bật cười cho qua, coi như vợ chồng trêu đùa.

Thật ra ta chẳng ngại cái danh đó. Cũng như lúc ta trêu nàng: “Nàng chẳng qua số đỏ mới vớ được ta, chứ thử hỏi cô nhi không cha không mẹ như nàng, làm gì mơ lấy tiến sĩ như ta?” Hai đứa cười qua lại, nhưng trong lòng ta biết, muốn ngẩng đầu sống thì phải có bản lĩnh.

Mà bản lĩnh có mấy đường: Hoặc võ tướng cầm quân chiến công hiển hách, hoặc văn quan văn tài siêu quần ngồi vững triều đình, hoặc… bên nào thắng theo bên đó. Nhưng đời ta thân thể yếu ớt, võ tướng khỏi bàn. Văn quan? Không xuất thân thế gia, chẳng tài văn chương hơn người, chỉ dựa bằng tiến sĩ lẹt đẹt mà đua? E ta già trước khi thăng chức.

Thế nhưng… thời thế cho ta tia hy vọng. Hoàng đế đã già, ai cũng nói sớm muộn lập người kế vị. Nếu ta đứng đúng phe, biết đâu có cơ làm nên chuyện? Ta nghĩ tới nghĩ lui, nhận ra với thân phận bé mọn, chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài đặt cược vào Lệ Vương.

Dù sao hắn với ta coi như thân thích, làm anh em rể. Những hoàng tử khác dù tài giỏi cỡ nào cũng chẳng thèm để mắt thằng tiến sĩ hạng xoàng như ta. Nhưng có vấn đề chết người… Lệ Vương là ai? Cái tên vừa nhắc đủ dọa trẻ con im bặt. Người ta đồn hắn máu lạnh, giết người không chớp mắt.

Nếu ta vác mặt đến nói: “Điện hạ, tiểu nhân nguyện theo ngài tranh ngôi!” E chưa kịp dứt lời, đầu đã rơi. Thế là ta đổi kế, từng bước thăm dò. Lúc rảnh ta bắt đầu nhắc Lệ Vương trong câu chuyện với A Hòa, thử dò ý.

Nhưng A Hòa lúc nào cũng lo cho tỷ tỷ: “Người như hắn, nổi giận chẳng biết có giữ nổi mạng người ta không… Tỷ tỷ nhà thiếp mềm mỏng vậy, gặp hắn lỡ phật ý thì có khi xác chẳng toàn.” Ta thì không thấy đến mức đó.

Ít ra mỗi lần gia yến, Lệ Vương vẫn đi cùng Vương phi, ngồi cạnh chăm sóc đàng hoàng. Ta nghĩ thầm, nếu hắn tàn nhẫn như lời đồn, sao giữ được kiểu “vợ đâu chồng đấy” thế? Có lẽ đây là điểm ta có thể lợi dụng.

Lần sau trong buổi tiệc Ninh Quốc Công phủ, ta lén tìm cơ hội lân la bắt chuyện. Cũng không nói gì to tát, chỉ mấy câu xã giao, cố ý để hắn nhớ mặt. Không ngờ, có thể nể mặt Lệ Vương phi, hoặc đơn giản hắn lười để ý, Lệ Vương cũng không làm khó, chỉ ừ hử vài tiếng.

Ơ kìa, nhìn đâu có đáng sợ như đồn? Ta còn thấy… khá dễ nói chuyện. Vui quá, ta hí hửng về kể cho A Hòa. Kết quả nàng trừng mắt, gần như muốn tét vào đầu ta: “Chàng đừng ngu! Loại người như hắn, không thèm để ý không có nghĩa hiền lành. Có khi chết rồi không biết chết kiểu gì!”

Ta tức mình cãi: “Hắn cùng lắm giỏi đánh nhau, một đấm chết năm người chứ mấy. Cùng lắm ta xếp vào đám năm ấy, chứ mười hơi quá!” Đúng là hơi cứng miệng, nhưng ta vẫn chưa từ bỏ ý định. Một cơ hội tốt thế, làm sao không nắm?

May ta xuyên từ hiện đại tới, từng lăn lộn trên mạng nên dù chẳng dân kỹ thuật, trong đầu vẫn nhớ lõm bõm đủ thứ. Có những thứ thời này chưa có nhưng cực hữu dụng, cách chế tạo không phức tạp lắm. Chi tiết ta nhớ không nổi, nhưng nắm nguyên lý đại khái, tìm thợ thủ công khéo tay chỉ điểm sơ, người ta tự mò ra.

Chuyện đơn giản vậy lại thành tiên cơ. Thực ra khác biệt lớn nhất giữa hiện đại và cổ đại không phải tay nghề mà là tư duy. Thợ thủ công nơi đây rất giỏi, chỉ thiếu người chỉ đường. Huống thêm giấy bán thân ký xuống, ta chẳng lo họ mang công trình bán cho người khác.

Lăn lộn vài năm, ta ngấm đạo lý: Muốn đi xa phải có thứ người khác không có. Trong xã hội này, phát minh là con đường tắt tới quyền thế. Ta không văn tài xuất chúng, không võ nghệ, nhưng đầu óc còn dùng được, tận dụng vốn liếng kiếp trước, bày ra vài thứ mới lạ đổi lấy tiền bạc danh vọng.

Thế là ta ngấm ngầm chuẩn bị, tìm thợ, thử nghiệm, chờ thời cơ. Sau mấy lần lân la làm quen Lệ Vương, ta nghĩ có thể từng bước dẫn hắn về phía mình rồi. Chỉ thiếu dịp chính đáng mở lời.

Nghe tin hắn sắp xuất chinh, ta ngẫm đi ngẫm lại: Người này đi rồi, biết đâu lần sau gặp quên béng thằng tiến sĩ hạng ba này, chi bằng trực tiếp dâng lên luôn. Ta chưa kịp lên kế hoạch thì Lệ Vương đã chủ động gọi ta đến.

Lúc ấy ta mừng thầm: “Chẳng lẽ hắn nhận ra tài năng ẩn giấu của ta?” Kết quả hắn mở miệng câu đầu: “Ngươi lúc ta đi ngoan ngoãn, đừng để A Hòa tức giận.”

Ta: …?

Có khắc ta nghi ngờ lỗ tai. Hình như thấy ta hơi đơ mặt, Lệ Vương thản nhiên bổ sung: “Vương phi hình như rất quý muội muội này, nhàn rỗi bảo nàng thường vào phủ thăm Vương phi, hiểu chưa?”

Ta nghe xong gật đầu như gà mổ thóc: “Hiểu, hiểu! Thần cũng tính vậy!” Vừa thấy hắn chưa nổi giận, ta vội tranh thủ lôi ra mấy thứ chuẩn bị sẵn – bản thiết kế, ý tưởng nửa mùa nhặt nhạnh từ ký ức hiện đại.

Cẩn thận giải thích rõ: dùng đơn giản, hiệu quả thực dụng, lợi ích to lớn… Lệ Vương nghe xong không nói nhiều, chỉ lạnh nhạt gật đầu: “Nếu thực có ích, công lao ngươi không thiếu phần thưởng.”

Chỉ một câu, ta nghe lòng nở hoa. Tốt rồi, đường đã mở, bước đầu coi như thành công.

Ban đầu nghe tin Hoàng hậu không phải nữ nhi Ninh Quốc Công phủ, A Hòa mới là con ruột, ta suýt nhảy khỏi lồng ngực. Ta ngẩng đầu nhìn vị ngự sử tự tin trình bày đầu đuôi, lý lẽ rành mạch, mang theo chứng cứ, nói cứ như thật. Ánh mắt sáng rực khiến người ta suýt bị thuyết phục.

Nhưng ta quay sang nhìn nhạc phụ – mắt tròn mắt dẹt, miệng mở to nhét vừa trứng gà. Rồi nhìn Hoàng thượng – gương mặt dịch ra lời chắc là: “Mấy đứa này đầu óc hỏng chỗ nào? Uống lộn thuốc?”

Ta thực không hiểu sao có người tin chuyện hoang đường thế. Chuyện tráo con trong tiểu thuyết ta đọc không ít, kết cục đủ thể loại. Nhưng A Hòa với Hoàng hậu căn bản không giống nhân vật trong đó.

Ngày thường A Hòa nhắc tới Hoàng hậu là cả người sáng lên: “Tỷ ấy tốt lắm, giỏi lắm, đối xử với thiếp rất tốt!” Hoàng hậu bên kia cũng vậy, thỉnh thoảng gửi quà về, từng chút chu đáo. Nếu có gian tình oán hận, hai người diễn giỏi đến mức thiên hạ cúi đầu.

Huống hồ nếu thật tráo đổi, Ninh Quốc Công phủ nuôi nhầm suốt mười sáu năm, sao lại đem “con ruột” A Hòa gả cho ta – quan văn hạng ba không danh không thế? Não họ làm bằng nước? Nếu con ruột, người ta ôm chặt không rời! Còn đẩy cho ta? Đừng đùa.

Nghĩ đến đây, ta thấy chuyện vừa nực cười vừa ngu xuẩn. Nhưng đời không như mơ, càng ngu xuẩn càng có người tin. Nhiều miệng thì chuyện gì cũng thành thật. Ba người nói thành cọp!

Ta nhìn đám ngự sử rùm beng mà muốn đập bàn chửi: “Mấy người rảnh lắm không?” Lỡ “con nuôi” kia chẳng có lòng dạ gì thì sao? Chẳng phải tự nuôi ong tay áo, rước họa? Mưu sâu kế lớn cỡ nào cũng không ngu ngốc thế.

Mà A Hòa cũng không đơn giản, nàng đối với cha mẹ dưỡng dục luôn hiếu thuận chân thành. Nếu biết mình con ruột mà giả vờ vô tư thế… không phải người mà là thần rồi.

Nên khi nghe lời đồn, ta thẳng thừng đem ra làm trò cười trong bữa cơm, kể A Hòa nghe giải sầu. Kết quả nàng phản ứng giống ta: Cười khẩy, lắc đầu, không thèm để tâm. Ta còn cười: “Nàng xem, toàn bọn nhàn rỗi, đầu óc ngập hí khúc.”

Nhưng… người khôn cười, kẻ dại tin. Lời đồn lặp đi lặp lại, dù sai rành rành cuối cùng có người lầm tưởng thật. A Hòa tuy không để bụng vẫn phải vào cung: “Không thể để người ta nói mãi, ba người thành cọp, sợ có ngày thành tai họa.”

Thật may Hoàng thượng không ngốc, xử thẳng tay. Chém thì chưa chém, nhưng mũ bay đầu rơi, nhà tan cửa nát đủ cho người sợ vãi quần. Câu chuyện “thiên kim thật giả” xẹp xuống. Cả triều không ai dám hó hé.

Ta thở phào, càng chắc thêm: Đi theo đúng người đỡ nhọc lòng. Chủ tử tự biết leo lên, mình an tâm ngồi dưới vỗ tay.

Nhờ Hoàng thượng ra tay dứt khoát, thái độ rõ ràng, mấy lời ong tiếng ve dập tắt sạch. Từ đó về sau, chuyện tuyển tú – đề tài muôn thuở đám lão thần nhàn rỗi – chẳng ai dám nhắc. Mọi người trong triều hiểu rõ: Hoàng đế không muốn, Thái tử không cần, ai ngu đi rước họa, đắc tội vua hiện tại lẫn tương lai?

Huống hồ Thái tử tuy nhỏ nhưng thông minh lanh lợi, đúng chuẩn con nhà nòi. Cặp cha con này một người lạnh mặt, một người lanh mồm, ai không sợ? Ta đứng ngoài nhìn cũng lạnh gáy, nói gì mấy vị đại nhân trong triều.

Nói thật, ôm chắc đùi này, ta tự thấy mình có mắt chọn người. Kỹ năng bám đại thụ của ta xuất sắc, ngẩng đầu ba mươi dặm không thấy đối thủ. Không hổ là ta.

Không cần tranh đấu liều mạng, chỉ biết ôm đúng cây, lựa đúng gió, vững vàng sống. Cứ thế trôi qua ngày tháng, nhẹ nhàng an ổn. Không phải kiểu đầu rơi máu chảy mới gọi bản lĩnh, biết né, biết chọn phe, biết nằm yên đúng lúc mới là đỉnh cao sinh tồn.

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 20

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

IMG_0059
Đây không phải HE ta muốn
Ngâm vịnh phong ca
Ngâm Vịnh Phong Ca
Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
giấc mộng đại chiêu
Giấc Mộng Đại Chiêu
Ta Chỉ Là Một Nội Gián
Ta Chỉ Là Một Nội Gián (FULL)
Thấy Ta Không Cần Sợ
Thấy Ta Không Cần Sợ
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz