Giới Thiệu
Người đời đều biết, Thanh Dương đế quân cực kỳ yêu người con gái ấy .
Vì nàng hắn giải tán hậu cung, độc sủng một người.
Hắn giết sạch những người từng bắt nạt nàng, riêng đầu sỏ thì lại càng phải thiên đao vạn quả.
Hắn dâng hết cho nàng chút tình cảm dịu dàng còn sót lại của bậc đế vương máu lạnh.
Hôm nay tu vi của hắn đã đạt tới đỉnh cao, hắn muốn đưa nàng phi thăng, từ nay về sau thiên địa đồng thọ, tiêu dao hồng trần.
Người đời có ai không hâm mộ nàng tốt số ?
Trong thoại bản dân gian, kết thúc như vậy phải gọi là hạnh phúc mỹ mãn đại đoàn viên.
Chỉ tiếc, đây không phải kết cục mà Nam Bàn Nhược muốn.
Đến ngày phi thăng.
Nàng vẫn yếu đuối như trước giờ, nép dưới cánh chim của hắn để né tránh thiên kiếp.
Hắn chưa từng thấy, sấm chớp vang trời phản chiếu nét mặt lạnh lùng của nàng.
Vào giờ phút hắn yêu nàng nhất, nàng giơ tay chém xuống, huỷ thân thể hắn, diệt thần hồn hắn.
“A phụ, A Mẫu, A Huynh, hôm nay chính tay Bàn Nhược đâm tên chó chết này, thống khoái biết bao!”
“Bàn Nhược báo thù rửa hận!”
*
Nam Bàn Nhược và Lận Thanh Dương đồng quy vu tận, chết cũng nhắm mắt.
Vừa mở mắt ra đã thấy trở về thời niên thiếu.
Tin tốt: Nàng đã trở lại.
Tin xấu: Hắn cũng đã trở lại.
Truyện kinh dị: Hắn bắt được nàng rồi.