Giới Thiệu
Vì tỏ lòng trung thành, phụ thân ta đem gả ta cho Thái tử đương triều.
Người trong thiên hạ đều biết, Thái tử là kẻ bệnh tật triền miên, vai yếu không gánh nổi vật nặng, tay chẳng thể nâng, đi một bước thở ba hơi, tưởng chừng chẳng còn sống được bao lâu.
Sau khi thành thân, ta chủ động gánh việc chăm sóc hằng ngày, thay chàng mặc y phục, bưng thuốc tận tay, hết lòng hầu hạ, chỉ sợ một mai chàng rời nhân thế quá sớm.
Cho đến một ngày kia, chính mắt ta nhìn thấy vị phu quân yếu đuối của mình mặt không đổi sắc, một kiếm đoạt mạng thích khách.
Ánh mắt chàng chạm vào ta, trên mặt còn vương vết máu, giọng trầm lạnh:
“Chiêu Chiêu, nàng vừa nhìn thấy gì?”
Ta lăn một vòng, bò dậy, ôm đầu chạy trối chết.
“T-thiếp… thiếp chẳng thấy gì hết!!!”