Giới Thiệu
Vào thời Tây Hán, Lưu Phất Lăng – vị vua tám tuổi của nhà Hán – bị truy đuổi đến tận vùng hoang mạc vạn dặm, nơi trời đất mênh mông, không một lối thoát. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, không một tia hy vọng, một thiếu nữ áo xanh cưỡi tuyết đà Thiên Sơn xuất hiện. Nàng tựa như một nhành lan xanh kiêu hãnh vươn mình giữa sa mạc bạt ngàn, không chỉ điểm tô cho vùng đất cằn cỗi mà còn lặng lẽ nở rộ trong trái tim Lưu Phất Lăng. Hai người trao nhau quà tặng, hẹn thề mười năm sau sẽ tái hợp ở Trường An.
Mười năm trôi qua, lời thề năm nào vẫn vẹn nguyên trong lòng, Vân Ca mang theo tín vật và ký ức tuổi thơ đến Trường An. Nhưng số phận trớ trêu, “Lăng ca ca” ngày xưa giờ đã quên nàng, bên cạnh chàng còn có một mỹ nhân hiền thục, dịu dàng bầu bạn. Trái tim Vân Ca như vỡ vụn, nỗi đau như gió lạnh thổi qua sa mạc, cuốn đi chút hy vọng mong manh. Nàng quyết định rời khỏi Trường An, trở về với đại mạc hoang vu, nơi có lẽ trái tim nàng sẽ tìm được chốn an yên. Nhưng đúng vào lúc ấy, Mạnh Giác xuất hiện. Vân Ca ngỡ rằng, một câu chuyện mới sẽ bắt đầu, như một nhành hoa khác nở giữa lòng nàng, dù lòng vẫn nặng trĩu những vết thương chưa lành.