Giới Thiệu
Nội Dung:
“Nó là vợ con. Nó thuộc về con. Cứ chơi với nó cho đến khi chán thì thôi.”
Duchess à, đó có phải là điều nên nói với một đứa trẻ mười tuổi không?
Người chồng nhỏ tuổi ấy bị tật nói lắp.
Khuôn mặt lấm tấm những vảy rắn.
Đôi bàn tay đầy vết bỏng cháy.
Thế nhưng, nàng vẫn hết lòng chăm sóc cậu.
“Ăn thêm đi. Em phải cao hơn chị mới được.”
“C-có thật là em p-phải cao hơn C-Cheria không…?”
“……”
“T-thật ra… em lại thích khi C-Cheria cao hơn em cơ…”
Có lẽ nàng đã cố gắng quá sức rồi chăng?
Người chồng dịu dàng, yếu mềm mà nàng từng nâng niu chăm sóc, trong câu chuyện chữa lành ấy, giờ đã biến mất.
Thay vào đó… là một người đàn ông có phần méo mó, lệch lạc.
“Chết rồi á? Ừ, vậy thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.”
“…Xin lỗi, ý anh là sao?”
“…À, ý tôi là… tôi thấy những kẻ coi mạng sống như bọ dẹp dưới chân thì chỉ là rác rưởi thôi.”
Hắn đang quan sát phản ứng của mình… hay là không?