Giới Thiệu
Văn án:
Nhiều năm sau, một đêm mưa, Thư Niệm gặp lại Tạ Như Hạc.
Người đàn ông ngồi trên xe lăn, nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối, có đôi mắt hoa đào, mí mắt đôi rất sâu.
Rõ ràng là một dung nhan đa tình, nhưng vẻ mặt lại lạnh lùng như băng.
Thư Niệm cầm ô, không chắc chắn lắm mà gọi tên anh một tiếng, rồi nói: “Anh không mang ô à? Hay là tôi…”
Tạ Như Hạc cụp mi mắt xuống, không nghe hết, cũng không dừng lại, trực tiếp đi vào màn mưa.
Rất lâu sau, Thư Niệm ôm túi giấy da bò bước ra khỏi tiệm bánh mì.
Thoáng cái, bên ngoài đã đổ một cơn mưa như trút nước, ào ào trút xuống nền xi măng.
Tạ Như Hạc không biết từ đâu xuất hiện, cầm ô, đứng cạnh cô.
Thấy cô nhìn qua, anh mới hỏi: “Em có ô không?”
Thư Niệm gật đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc ô.
Ngay sau đó, Tạ Như Hạc đưa tay đóng ô lại, không chút biểu cảm nói:
“Của tôi bị hỏng rồi.”
“…”