Chương 4
Ngày nhập cung, mẫu thân kéo ta nói riêng: “Thanh Quân, để ý muội muội, có việc hãy thay muội muội xử lý.”
Ta lười đáp lại, quay người lên xe. Mơ à muốn dùng ta lót đường?Thật nằm mơ giữa ban ngày.
Trên đường đi, Thẩm Diệu Phù ríu rít, ảo tưởng ai nhìn trúng. Nàng hôm nay diễm lệ như hoa. Ta lắc đầu. Tính tình ấy, có gặp chuyện cũng đáng. Không liên quan đến ta.
Kiếp trước, nhờ ta, muội ấy dễ dàng lên đến hậu vị. Lần này, cho muội ấy sớm vào Đông Cung, thưởng thức. Không phải ai cũng leo nổi. Sủng ái đế vương là hư ảo nhất.
Trong cung, đại nhân thì khen nhau, phu nhân thì lại bàn y phục.Hoàng Hậu nhìn quanh: “Bổn cung nghe nói nhị tiểu thư Thẩm gia mệnh phượng hoàng hôm nay mới đc gặp mặt?”
Mọi người im lặng. Thẩm Diệu Phù vùng khỏi mẫu thân, chạy đến: “Hoàng Hậu nương nương, chính thần nữ, Thẩm Diệu Phù.”
Ta cong môi. Bị nuông chiều đến chẳng biết quy củ là gì. Hoàng Hậu cau mày: “Không biết lớn nhỏ, còn ra thể thống gì?”
Trưởng công chúa cười, liếc y phục Thẩm Diệu Phù: “Nhị tiểu thư hôm nay diễm lệ, hơn cả Hoàng Hậu.”
Hoàng Hậu khó chịu. Mẫu thân kéo muội: “Xin nương nương thứ tội, tiểu nữ còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện.”
Phụ thân thì quỳ cầu xin khoan thứ. Hoàng Thượng cười lớn: “Hầu gia chớ lo? Trẫm thấy Thẩm nhị tiểu thư thật thú vị! Cung đình âm u, không xứng với vẻ ngây thơ của nàng ấy!”
Ý cự tuyệt đã rõ nhưng. Thẩm Diệu Phù còn tưởng là khen ngợi, cười đáp: “Tạ Hoàng Thượng. Thần nữ cũng thấy trong cung thiếu sự vui vẻ!”. Hoàng hậu vừa nghe vẻ mặt tối lại
Có đại thần ra đề: tỷ thí với thế gia tiểu thư, xem mệnh phượng hoàng là như thế nào.
Hoàng đế liếc nhìn trưởng công chúa, nàng nói: “Hay, ngắm hoa thưởng nghệ thế nào?.”
Công chúa chọn ra vài người, cuối cùng là ta, tỷ thí Thẩm Diệu Phù.
Ba vòng, cho cơ hội nàng ta cơ hội lấy lại thể diện nhưng cả ba nàng ta đều chót bảng. Còn ta chỉ đứng thứ ba.
Hoàng Hậu hừ lạnh: “Cái gì mà mệnh phượng hoàng? Chẳng có tài cán gì?.”
Dưới sân xì xào, cười chê hầu phủ. Phụ thân mặt xanh trắng, thú vị. Thẩm Diệu Phù mắt đỏ, nhìn Lý Trinh. Hắn siết tay, đứng dậy quỳ: “Phụ hoàng, nhi thần thấy Thẩm nhị tiểu thư thú vị, nhất kiến chung tình, xin ban cho nhi thần.”
Thẩm Diệu Phù nhìn Lý Trinh sùng bái. Ta cười thầm. Ban cho? Nhị tiểu thư hầu phủ, chỉ đáng ban như hạ nhân. Lý Trinh vẫn, không bỏ “mệnh phượng hoàng”. Hiện tại, còn thấy nàng ta mới mẻ.
Phụ thân vừa run vừa quỳ xuống, liếc nhìn ta: “Hoàng Thượng, tiểu nữ còn nhỏ, chưa đến tuổi hôn phối.”
“Đại nữ nhi còn chưa xuất giá, mà tiểu nữ giành trước e… không hợp quy củ.”
Thẩm Diệu Phù bất mãn, quỳ: “Hoàng Thượng, thần nữ tâm duyệt Thái Tử lâu, xin người thành toàn!”
Nàng ta được nuông chiều quá, trở nên vô pháp vô thiên. Ta tò mò, phụ mẫu có hối hận? Chắc không. Trong mắt họ, Thẩm Diệu Phù mãi hoàn hảo.
Hoàng Thượng im lặng, nhìn ta: “Thẩm đại tiểu thư, ngươi nghĩ sao?”
Ta đứng, hành lễ: “Hồi Hoàng Thượng, muội muội tâm duyệt Thái Tử là thường tình. Thái Tử anh tuấn, nữ tử nào chẳng ngưỡng mộ. Hôn sự do phụ mẫu quyết định, có lời mai mối, chuyện hôn phối tất do phụ mẫu định đoạt”
Trưởng công chúa cười: “Cô nương thật cơ linh, ngươi tên gì?”
Ta thành thật hành lễ với công chúa. Nàng thưởng thức nhìn ta, rồi bảo phụ thân: mời ta đến phủ làm khách vài ngày.Phụ thân tạ ơn. Sau cả điện khách sáo vài câu, rồi kết thúc trò khôi hài.
Cung yến tan, ta cùng Thẩm Diệu Phù vẫn chung xe hồi phủ. Nàng không còn hớn hở như lúc đi, oán khí dồn hết lên đầu ta: “Đều tại tỷ! Nếu tỷ không xen vào, muội đã được Thái Tử cầu hôn! Hay tỷ ghen tị? Chính tỷ tung tin đồn muội là mệnh phượng hoàng! Thấy Thái Tử chọn muội, tỷ hối hận rồi?”
Ta phất tay: “Ồn ào. Yên tâm, muội sẽ gả cho Thái Tử.”
Loại thân nhân ngu như lợn này, ta chỉ mong nàng cuốn gói sớm. Quả nhiên không ngoài dự liệu. Vừa về đến cửa phủ, thánh chỉ đã theo sát. Nhị tiểu thư Thẩm gia lan tâm huệ chất, hiền lương thục đức, tứ hôn Thái Tử Lý Trinh, một năm sau nhập Đông Cung.
Song không phải trắc phi như ta kiếp trước, chỉ là tiệp dư. Rõ ràng là hoàng gia nhục nhã hầu phủ. Cũng là cảnh cáo: muốn gả, được thôi, nhưng chịu nhục.
Mẫu thân nghe xong, khóc nức nở. Phụ thân cúi gục, siết chặt thánh chỉ. Chỉ thấy Thẩm Diệu Phù đắc ý hớn hở.
Mẫu thân đột ngột ngẩng đầu, nắm tay ta: “Thanh Quân, từ nay con là Phù Nhi! Con thay muội muội gả đi!”
Thẩm Diệu Phù phản đối đầu tiên: “Mẫu thân! Thánh chỉ đã hạ!”
Ta thờ ơ nhìn mẫu thân: “Mẫu thân quên rồi? Mai con phải đến phủ trưởng công chúa.”
“Sống chết chưa rõ, tráo sao nổi? Dù giống nhau, cũng không phải song sinh, nhìn qua là lộ. Đay chính là khi quân. Phụ thân từng bảo tru di cửu tộc mà? Sao giờ phụ thân lại im lặng? Chẳng lẽ người cũng nghĩ vậy?”
Phụ thân đánh giá ta: “Còn một năm, ai bảo không giống được. Mai ứng phó với công chúa xong, về phủ chờ xuất giá!”
Thẩm Diệu Phù hoảng hốt: “Cha! Sao lại nhường cho tỷ ấy?”
Phụ thân bực tức, tát nàng: “Còn hỏi? Nếu thân thể ngươi không yếu… cần gì phải phiền thế này? Nhìn biểu hiện trên yến hội đi! Cả kinh thành đều chê cười ta! Mặt ta bị ngươi bôi tro trét trấu hết cả rồi!”
Ta mỉm cười nhìn. Nữ nhi yêu thương nhất cũng chỉ vậy trước thể diện. Cha con xoay ngoắt thành ta ngươi. Nhưng họ liều thật, tự nhảy vào lửa. Ta không nói gì, quay người về viện.