Chương 6
Cơn mưa lớn ấy kéo dài suốt một tuần mới chịu tạnh.
Vài ngày trước, Hứa Cẩm Tranh nhận được điện thoại từ công ty, thông báo cô phải quay lại làm việc.
Còn Trần Thời Cẩm vẫn còn công việc dang dở ở đây, cô đành phải về trước.
Vừa xuống máy bay, cô thấy tin nhắn của Nhạc Thịnh gửi đến từ một tiếng trước —
“Có bưu kiện gửi đến chỗ anh, em muốn anh mang qua hay tự đến lấy?”
Cô trả lời:
“Em đang ở ngoài rồi, để em qua lấy.”
Khi cô đến nơi, Nhạc Thịnh đã đứng chờ sẵn dưới lầu. Anh đưa gói hàng cho cô, rồi mỉm cười:
“Lên nhà ngồi chút đi?”
“Thôi, không cần đâu.”
Ngồi máy bay cả ngày khiến cô chỉ muốn về nhà nghỉ.
Lúc này, Nhạc Thịnh mới nhận ra sắc mặt cô tái nhợt, giọng đầy lo lắng:
“Em sao vậy? Có cần đi bệnh viện không?”
“Không sao, chắc bệnh cũ — hạ đường huyết thôi.”
“Em bị hạ đường huyết à?” — anh nhíu mày hỏi.
Hứa Cẩm Tranh vốn đang cúi đầu nhìn bóng mình, nghe anh nói thế liền ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên nhìn anh một cái, rồi lại lảng đi.
Không trả lời, không giải thích gì thêm.
Rõ ràng rất mệt, vậy mà sau khi về đến nhà cô vẫn không ngủ nổi.
Cô nhớ lại hồi mới quen Nhạc Thịnh, có người từng hỏi:
“Vì sao lại chọn anh ta?”
Cô khi ấy chỉ cười đáp:
“Vì anh ấy đối xử với tôi rất tốt.”
Cô từng bị hạ đường huyết ngất trong giờ thể dục hồi cấp ba, hôm sau đến lớp, thấy Nhạc Thịnh đang ngồi ở chỗ của mình.
Tan tiết, khi thu dọn đồ, cô phát hiện trong ngăn bàn có một viên sô-cô-la.
Sau đó, mỗi sáng đều có một viên như thế nằm yên trong đó.
Cô luôn cho rằng là Nhạc Thịnh để vào, nên khi anh tỏ tình, cô không chút do dự đồng ý.
Nhưng hôm nay — chính miệng anh lại nói anh không biết cô bị hạ đường huyết.
Thì ra… người đặt sô-cô-la vào ngăn bàn năm đó không phải anh.
…
Hứa Cẩm Tranh sững sờ thật lâu, rồi mới mở gói hàng vừa lấy về.
Không ngờ bên trong lại là một bản thiết kế váy cưới, cùng một tấm thiệp nhỏ.
Trên thiệp chỉ có chín chữ, đơn giản mà lạnh lùng:
- Tân hôn hạnh phúc, Hứa Cẩm Tranh đồng học.
Cô khựng lại, ngẩn ngơ nhìn hàng chữ ấy thật lâu.
Lòng ngực bỗng nhói lên một cơn đau mơ hồ.
…
Đêm giao thừa, Trần Thời Cẩm phải quay tập cuối của chương trình “Tình Yêu Của Chúng Ta”.
Vì là tập cuối, lại đúng đêm giao thừa nên sau khi ghi hình xong, tổ chương trình mở thêm một buổi livestream đặc biệt để tri ân fan.
Hứa Cẩm Tranh cũng mở điện thoại xem.
Mọi người đang chơi Thật lòng hay thử thách, không khí vui vẻ rộn ràng.
Vận khí của Trần Thời Cẩm dường như không tốt, ngay vòng đầu tiên đã thua.
“Thật lòng đi.”
Nhân viên rút ngẫu nhiên một tấm thẻ đọc to:
“Chuyện lãng mạn nhất cậu từng làm thời đi học là gì?”
Trần Thời Cẩm nhíu mày, cúi đầu như đang nhớ lại.
Hứa Cẩm Tranh bên này cũng khẽ mím môi, tò mò chờ câu trả lời.
Điện thoại cô bỗng rung lên — tin nhắn từ mẹ, kèm theo một bức ảnh.
“Cái này là gì thế? Không cần thì mẹ vứt nhé.”
Cô mở ra xem — là cuốn lưu bút cô từng vẽ thời học sinh, góc dưới còn có một mã QR vẽ tay nho nhỏ.
Cùng lúc ấy, giọng Trần Thời Cẩm vang lên trong livestream:
“Hồi đi học, tôi từng thích một cô bạn trong lớp.
Năm tốt nghiệp, cô ấy phát lưu bút cho cả lớp ký tên.
Đến lượt tôi thì vừa hết mất,
nên tôi đã tự tay vẽ một cuốn khác.”
Màn hình trước mặt mờ đi, Hứa Cẩm Tranh ngây ra nhìn tấm hình trong tay.
Trên bìa cuốn lưu bút năm ấy, chính là nét vẽ của cô.
Mà người đã tự tay vẽ lại một bản khác, cũng chính là — Trần Thời Cẩm.