Chương 42
**Chương 42**
Tan ca, Hứa Thấm mới có dịp rút điện thoại ra xem. Màn hình sạch trơn, không một thông báo.
Cả ngày dài đằng đẵng, Tống Diệm không gọi, không nhắn lấy một lần.
Cô khẽ nhíu mày, nhưng mặt vẫn lạnh như thường, thay đồ rồi lái xe về nhà.
Qua ngã tư, thoáng chốc cô chợt nghĩ: liệu anh có đang ăn tối với Lý Manh không?
Cô chẳng đến mức khó chịu vì chuyện đồng nghiệp ăn chung, nhưng… liếc nhìn điện thoại… sao ngay cả một tin nhắn cũng không có?
Về đến nhà, cô bật tivi, chán ngắt. Mở sách ra đọc, mắt lại cứ vô thức lướt qua chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn.
Nó cứ im lặng như vậy.
Cho đến hơn chín giờ tối, Tống Diệm vẫn biệt tăm, như thể anh chưa từng là bạn trai cô vậy.
Anh đang làm gì? Sao không liên lạc với cô lấy một lần?
Cô nghĩ một lúc, vẫn cầm điện thoại lên, mở WeChat của anh xem thử.
Giống cô, trang cá nhân của anh trống tuềnh toàng, chỉ có vài bài chia sẻ tuyên truyền phòng cháy, lần duy nhất đăng ảnh cũng chỉ là thông báo chữa cháy.
Chẳng có gì đáng xem.
Cô tiện tay mở một tấm ảnh, không ngờ bên dưới lại có một lượt thích và một bình luận.
Hứa Thấm thấy lạ, không biết từ bao giờ cô và anh có bạn chung.
Mở ra xem, một trái tim đỏ: Chiêm Tiểu Nhiêu. Bình luận phía dưới: “Vất vả quá~”
Hứa Thấm: “…”
Bình luận cách đây một tháng, Tống Diệm không trả lời.
Cô suýt quên, chính cô là người đưa số điện thoại của anh cho Chiêm Tiểu Nhiêu. Với tính cách của cô nàng ấy, chắc chắn đã lần theo manh mối, mặt dày thêm anh làm bạn.
Cô lại mở trang cá nhân Chiêm Tiểu Nhiêu. Hơn một tháng trước còn ít ảnh, chỉ thỉnh thoảng chia sẻ chút cảm xúc đời thường. Còn tháng này thì… toàn là ảnh tự sướng, ảnh được chụp, nụ cười rạng rỡ như nắng mai.
Ngay cả Hứa Thấm cũng phải thừa nhận, cô ấy thật sự rất đáng yêu, tràn đầy sức sống.
Trong đống ảnh ấy, cô còn bất ngờ thấy bóng dáng Tống Diệm. Tại quảng trường Soho ở Tứ Khê Địa, anh đang cúi người cuốn vòi nước, đám đông vây quanh hai bên.
Là ngày anh cứu cô ấy.
Có hai tấm. Tấm còn lại là lúc anh đi thang cuốn xuống, lưng thẳng tắp, cao lớn đẹp trai. Hôm đó anh dường như không vui, vẻ mặt lạnh lùng, lại càng làm nổi bật khí chất đàn ông.
Chiêm Tiểu Nhiêu chú thích hai tấm ảnh: “Ân! Nhân! Cứu! Mạng! Của! Tôi! A a a a a a a a a!!!”
Bên dưới còn có bình luận của chính chủ, chắc là trả lời bạn bè:
“Siêu nhân!!! Muốn ngủ với anh ấy! Muốn ngủ với anh ấy!”
Hứa Thấm mím chặt môi, ném điện thoại lên sofa, đứng dậy đi đến bếp rót nước. Vừa uống một ngụm lớn đã giật mình nhận ra là nước lạnh chưa đun, vội chạy đến bồn rửa phun ra. Phun xong mới nhớ vừa rót vào ấm là nước suối, có thể uống trực tiếp.
Cô cầm cốc đứng bên bồn rửa, cằm toàn là nước, tự dưng thấy mình hơi ngốc. Rút khăn giấy lau sạch miệng, uống nốt chỗ còn lại, rửa cốc cất gọn.
Quay lại phòng khách, đọc sách thêm một lúc, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, mở số của Tống Diệm.
Muốn hỏi rất nhiều, muốn nói rất nhiều, cuối cùng chỉ gõ được bốn chữ:
“Anh đang làm gì?”
Cô đang nghĩ không biết anh có đang ăn uống với bạn bè hay ở nhà với cậu mợ, thì điện thoại “ting” một tiếng, ba chữ hiện lên:
“Nhớ anh rồi?”
Chỉ ba chữ thôi mà như chạm đúng vào chỗ mềm yếu nhất trong tim cô. Không hiểu sao mắt cô nóng lên, vành tai cũng nóng ran. Mọi bực dọc cả ngày bị ba chữ ấy xóa sạch sành sanh, chỉ còn trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Theo bản năng, cô trả lời:
“Ừ.”
Gửi đi rồi mới thấy hối hận, đáng lẽ phải trả lời “Không” để chọc tức anh mới đúng.
Nhưng anh nhắn lại rất nhanh:
“Vậy anh qua tìm em. Mười phút nữa tới.”
Lập tức bị dỗ dành đến nở hoa trong lòng.
Hứa Thấm cầm điện thoại, không nhận ra mình đang cong môi cười:
“Được.”
Cô đặt điện thoại xuống, lập tức chạy đi rửa mặt, chải tóc, lấy son ra tô lại môi.
Xong xuôi ngồi xuống sofa đọc sách, vừa cầm sách lên đã nhớ ra rác bếp chưa vứt, liền xách túi rác xuống lầu. Ra khỏi hành lang, cô đứng bên đường nhìn xa xa, rất nhanh đã thấy bóng dáng Tống Diệm đi tới, tay xách một túi gì đó.
Cô vứt rác xong, đứng ven đường ngắm anh.
Cũng lúc này cô mới để ý, ban ngày có nắng, tuyết trong khu đã tan gần hết. Chỉ còn vài nhánh cây khuất nắng, cành khô chất vài vệt tuyết trắng.
Tống Diệm đã tới gần, chạy vài bước đến trước mặt cô, trong mắt toàn là ý cười:
“Nhớ anh rồi à?”
“Không có. Chỉ muốn nhìn anh một cái thôi, không thì quên mất anh trông thế nào rồi.” Hứa Thấm cứng miệng.
Tống Diệm gật gù ra vẻ đã hiểu:
“Cũng đúng, trí nhớ em vốn kém mà.” Nói xong nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn cô, như để mặc cô ngắm cho thỏa thích.
Tim cô đột ngột lỡ một nhịp.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt họ đều sáng lấp lánh trong đêm.
Nhìn một lúc lâu, anh cười khẽ:
“Đẹp không?”
Cô không chịu thừa nhận, nhướng mày:
“Tạm được.”
Anh lại hỏi:
“Ngắm đủ chưa?”
Cô quay mặt nhìn đèn đường, thờ ơ:
“Đủ rồi.”
“Ngắm đủ rồi thì anh đi đây.” Anh nói xong, xoay người bước đi thật.
Hứa Thấm ngẩn ra, lập tức chạy theo kéo tay anh:
“Nhớ—”
Tống Diệm quay lại, nhanh như chớp ôm lấy gáy cô, cúi đầu ngậm lấy môi cô, hung hăng mút một cái. Hứa Thấm chưa kịp phản ứng, mắt còn chưa nhắm, chỉ theo bản năng nhón chân, vai run lên. Anh cắn một phát rồi buông ra, để lại trái tim cô đập loạn nhịp.
Anh nhìn bộ dạng ngây ngốc của cô, trong mắt lóe lên chút tinh ranh, bàn tay to xoa đầu cô, kéo cô vào lòng, cằm cọ nhẹ vào tóc mai cô, cười ra tiếng. Rõ ràng thấy trêu cô rất vui.
“Màu son này của em anh thích, vừa nhìn đã muốn cắn.”
“Muốn hôn thì nói thẳng, còn đổ lỗi cho son.” Hứa Thấm hừ một tiếng, cố điều hòa lại nhịp thở.
“Được,” anh thẳng thắn thừa nhận, “thấy em là muốn hôn, không thấy cũng muốn hôn.”
Hứa Thấm không nhịn được cười. Cô tựa vào ngực anh, khẽ thở, định vòng tay ôm eo anh thì lại chạm phải túi đồ anh đang xách, cúi đầu:
“Anh cầm gì đấy?”
Anh nhớ ra chuyện chính:
“Xe em để đâu?”
…
Bãi đỗ xe tầng hầm.
Hứa Thấm ấn chìa khóa, tiếng “tít tít” vang lên, chiếc BMW trắng nháy đèn hai lần.
Tống Diệm lấy từ túi giấy ra một chiếc búa thoát hiểm, đưa cho cô, dặn dò:
“Nếu gặp tình huống khẩn cấp bị kẹt trong xe, dùng cái này đập kính.” Anh chỉ bốn góc cửa sổ, “Nhớ kỹ, đập vào góc, đừng đập giữa. Giữa khó vỡ lắm.”
Hứa Thấm gật đầu, cầm búa vung vẩy thử.
Anh chỉnh lại góc tay cô:
“Mũi búa phải vuông góc với kính, 90 độ, lực mới mạnh nhất. Tập trung đập một điểm, đừng hoảng loạn đập lung tung… Nhớ chưa?”
Cô gật:
“Nhớ rồi.”
“Nhớ cái gì?”
“Đập góc, vuông góc.”
“Ngoan.” Anh xoa đầu cô.
Cô vẫn cầm búa vung vẩy.
Anh tiến sát lại, nắm tay cô chỉnh lại:
“Dùng cổ tay ra lực, đừng dùng cả cánh tay, phí sức.”
Anh dẫn cô thử vài lần, thấp giọng hỏi:
“Tìm được cảm giác chưa?”
“Ừ.” Cô gật đầu, hơi mất tập trung. Lúc này anh nghiêm túc lạ thường, mê người lạ thường.
Anh buông tay cô, lùi lại một bước:
“Thử lại xem.”
Hứa Thấm hướng vào góc kính, nhẹ nhàng vung vài cái, tư thế và góc độ đều chuẩn.
Cô bất giác cong môi cười.
“Cười gì?”
“Nhớ lần bão mưa, anh cứu em. Lúc ấy em còn nghĩ thật trùng hợp. Anh cũng không ngờ người kéo ra khỏi xe là em, đúng không?” Hứa Thấm nói, “Em cũng không ngờ là anh, càng không ngờ anh có thể đẩy nổi cả chiếc xe lên… Tận tụy thế, thảo nào anh làm được Đội trưởng.”
Tống Diệm chỉ cười cười, không đáp.
Anh lấy lại búa thoát hiểm bỏ vào túi, rồi lấy ra một bình chữa cháy mini đặt xuống sàn xe. Trong túi còn một bình nữa.
Anh gấp gọn túi giấy nhét dưới ghế phụ:
“Để đây nhé.”
Hứa Thấm nghểnh cổ nhìn:
“Sao lại có hai bình?”
“Để dạy em.” Anh cười, đưa một bình cho cô, “Cái này đơn giản, vặn chốt chì ra, rút khóa bảo hiểm, ấn cần xuống là xong.”
Hứa Thấm nghịch chốt chì trên bình, tò mò ngẩng lên nhìn anh:
“Bây giờ có thể thử không?”
“Bình dư này chính là để em thử đấy.”
Mắt Hứa Thấm lập tức sáng rực. Cô vặn chốt, rút khóa, hai tay đặt lên cần, trước khi ấn còn liếc nhìn anh.
Tống Diệm bật cười:
“Không phải bắn súng, không giật mạnh thế đâu.”
Hứa Thấm yên tâm, ấn mạnh một cái. “Phụt—” một đám khói trắng lớn phun ra.
Cô lập tức cười toe toét, mắt cong thành trăng rằm. Lại ấn thêm vài cái, từng đám khói trắng bay lượn quanh chân cô.
Tống Diệm bỏ tay vào túi đứng một bên, chỉ nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, khóe môi bất giác cũng cong lên.
“Đơn giản không?”
“Đơn giản.” Cô vui vẻ không giấu nổi, “Còn rất thú vị.”
“Thú vị à.” Anh lặp lại lời cô, cười nhẹ, “Chỉ mong em mãi mãi không phải dùng đến thôi.”
Anh đóng cửa xe. Cô nhìn thấy tay áo anh dính bụi, đưa tay phủi giúp, trên tay lại là bột màu xanh lam nhạt:
“Cái gì đây?”
Tống Diệm vỗ vỗ tay áo:
“Chắc quệt phải ở đâu đó.”
Hứa Thấm không để ý, hỏi:
“Bình chữa cháy này để đâu?”
“Mang về nhà.”
“Ồ.” Hứa Thấm ôm chặt bình chữa cháy mini như ôm cục vàng.
“Đừng về nhà nghịch lung tung, nghe không?”
“Nghe rồi—” cô kéo dài giọng.
Đến góc bãi đỗ xe, Hứa Thấm nhìn thấy vòi chữa cháy treo tường, không hiểu sao lại nhớ đến trang cá nhân của Chiêm Tiểu Nhiêu, thuận miệng hỏi:
“Anh với Chiêm Tiểu Nhiêu còn liên lạc không?”
Tống Diệm:
“Không. Sao tự nhiên hỏi vậy?”
Hứa Thấm ôm bình chữa cháy, thờ ơ nói:
“À, thấy cô ấy bình luận trên trang anh thôi.”
Tống Diệm cười nhạt:
“Ghén à?”
“Không có.” Cô lập tức chối.
“Không có thì tốt.”
Hết chuyện.
Cô còn tưởng anh sẽ dỗ ngọt vài câu, ai ngờ anh chỉ cười cho qua. Cô muốn hỏi tiếp lại ngại, sợ mình nhỏ nhen.
Nhưng chuyện Lý Manh sáng nay lại ùa về, cộng thêm cả ngày anh mất tăm mất tích, không hiểu sao nỗi ấm ức đã tan biến lại lặng lẽ trồi lên.
Đang không biết xả vào đâu, Tống Diệm lại hỏi:
“Hôm nay làm việc có mệt không? Mấy giờ tan ca?”
Giọng anh tỉnh bơ như không có chuyện gì, Hứa Thấm không biết nên trả lời sáu giờ hay chín giờ, nhất thời rối bời, đột nhiên hỏi ngược lại:
“Hôm nay anh có nhớ em không?”
Anh nghe xong liền dừng bước. Cô còn đang đi về phía trước thì bị anh kéo lại, xoay người đối diện anh. Anh nhìn cô từ trên xuống, hỏi:
“Sao thế?”
Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn giả bộ bình thường:
“Không sao. Chỉ là cả ngày anh không liên lạc với em, em tưởng anh bận.”
“Không phải em bảo em bận, tan ca rồi nhắn anh à?” Tống Diệm nhìn thẳng vào mắt cô.
Hứa Thấm lập tức câm nín, như tự tát vào mặt mình. Nhưng… không đúng, câu này là anh nói… Có điều… lúc anh nói cô cũng không phản đối.
Tự làm tự chịu.
Cô nhìn anh một lúc, đột nhiên hỏi:
“Tống Diệm, anh cố ý đúng không?”
“Cố ý gì?”
“Cố ý treo em thế này.”
“Anh chỉ không muốn làm phiền em làm việc.” Tống Diệm bình thản giải thích, “Em vừa nhắn một cái, anh tới ngay, đúng không?”
Hứa Thấm lại á khẩu. Đúng là cô vừa nhắn một cái, anh đã chạy tới, vài câu đã dỗ cô vui vẻ như ban đầu. Nhưng… sao trong lòng càng nghẹn hơn?
Cô khẽ cười, như chuyện này chẳng đáng gì:
“Ừ nhỉ, là em quên mất.”
Cô làm như không có chuyện gì, ấn thang máy, quay đầu nhìn anh:
“À, suýt quên, tối nay em phải nghiên cứu vài ca bệnh, cũng bận lắm.” Nói xong, cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Tống Diệm nhướng mày, có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng vẫn thở dài:
“Vậy được, anh không lên làm phiền em nữa. Nghỉ sớm một chút nhé.”
Cô gật đầu:
“Ừ.”
Cô mím môi ấn nút thang máy.
Thang máy vốn ở tầng một, rất nhanh đã xuống.
Tống Diệm tiến tới hôn nhẹ lên trán cô, xoa đầu cô.
Hứa Thấm cười cười, còn vẫy tay với anh. Sau đó quay người, lặng lẽ bước vào thang máy. Mắt cô tìm số tầng, không nhìn anh nữa.
Cửa thang máy khép lại.
Cô lập tức tựa lưng vào vách, lặng lẽ nhìn trần thang máy.
Đèn sáng trắng lạnh lẽo, không hiểu sao tim cô nhói từng cơn.
Về đến nhà một mình, nhìn phòng khách trống trải, lại nhìn bình chữa cháy nhỏ trong tay, cô nhất thời không biết phải làm gì.
Cô chậm rãi dựa vào tường, phiền muộn không thôi.
Rõ ràng vừa nãy ở tầng hầm còn rất vui, sao giờ lại thành thế này?
Cả ngày nay, tâm trạng cô lên lên xuống xuống vì anh như tàu lượn siêu tốc.
Cô cúi đầu, dùng sức xoa trán. Khóe mắt liếc thấy đôi dép lê của anh, cô quay sang nhìn chằm chằm một lúc, rồi chẳng biết nghĩ gì, tiến tới đá một phát. Đôi dép vô tội bị bay thẳng lên cầu thang.
Đang định đá thêm phát nữa thì chuông cửa vang lên.
Hứa Thấm giật mình, bình chữa cháy còn chưa kịp đặt xuống đã chạy ra mở cửa.
Tống Diệm đứng đó, lặng lẽ nhìn cô.
Hứa Thấm nghẹn một hơi ở cổ, nhưng vẫn không nói gì.
Anh bước vào, cô lùi một bước. Anh đóng cửa lại, đi đến bên cô, kéo cô vào lòng.
Cô lập tức ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên áo anh.
Anh thấp giọng:
“Thôi, không trêu em nữa.”
Cô vùi vào ngực anh, lập tức đá anh một cái.
Anh chịu đòn, thở dài:
“Mấy năm nay nhát gan thế rồi à? Có chuyện gì cũng giữ trong lòng. Trước kia em ít ra còn hung dữ trong nhà cơ mà.”
Cô tức đến mức đá thêm cái nữa:
“Im ngay!”
Lúc này Tống Diệm mới cười, lại hỏi:
“Tối nay thật sự phải nghiên cứu bệnh án à?”
Cô im lặng.
“Thật thì anh cũng ở lại đây đấy.” Anh nói xong, lấy bình chữa cháy trong tay cô đặt lên tủ, lập tức đẩy cô vào tường, cúi đầu hôn xuống.
…
Thật ra, anh có chút tư tâm.
Điều khiến người ta day dứt nhất chính là chưa từng có được và đã từng đánh mất.
Là có được rồi lại muốn nhiều hơn, lúc nào cũng sợ mất đi.
Anh vì thế nhẹ nhàng đẩy cô vào trạng thái ấy một chút.
Nhưng anh không chịu nổi khi thấy cô rõ ràng thất vọng đến chết mà vẫn cố tỏ ra không sao cả. Thật sự không chịu nổi. Chỉ nhìn một cái thôi, tim anh đã đau như bị dao cắt.