Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 12

  1. Trang chủ
  2. Một Tòa Thành Đang Chờ Anh (FULL)
  3. Chương 12
Trước
Sau

Chương 12

Thứ Hai, Tống Diệm không đến trường. Thứ Ba không thấy, thứ Tư cũng không, thứ Năm vẫn mất tăm.

Tối thứ Năm, Hứa Thấm vừa dọn xong đồ trong ký túc xá, chuẩn bị lên giường thì nghe ngoài cửa sổ có tiếng lạo xạo. Ai đó trèo tường, rồi leo cây.

Cô bước ra ban công, kéo rèm. Tống Diệm ngậm điếu thuốc, ngồi vắt vẻo trên cành cao, nhếch mày nhìn cô.

Hứa Thấm kéo kín rèm sau lưng, lạnh lùng hỏi: “Cậu lên đây làm gì?”

Tống Diệm không đáp, chỉ cười khẩy: “Nhóc con, nhớ anh không?”

Hứa Thấm lắc đầu, thành thật đến mức tàn nhẫn: “Không.”

Sắc mặt cậu cứng lại một giây, ánh mắt tối sầm, mang theo chút nguy hiểm: “Nghĩ lại kỹ đi.”

Cô im lặng. Hai người nhìn nhau qua khoảng không, vài giây trôi qua nặng nề như cả thế kỷ. Hứa Thấm chốt hạ: “Tôi vào.”

“Đứng lại.”

Cô dừng bước, mặt không cảm xúc nhìn cậu.

Tống Diệm hất cằm xuống gốc cây: “Xuống đây.”

Hứa Thấm không nhúc nhích.

“Cho em đúng năm phút. Không xuống, anh lên. Lúc đó dù em đã chui vào chăn anh cũng lôi em ra.”

Hứa Thấm xuống lầu.

Tống Diệm đứng dưới gốc đa già bên lối dẫn ra sân vận động, bóng cây in dài trên nền xi măng. Cô dừng cách cậu ba mét, không tiến thêm, chỉ lặng lẽ nhìn.

Cậu nhìn cô, không nói gì. Một lúc sau, rút điếu thuốc châm lửa, vừa rít vừa liếc cô. Hứa Thấm không né tránh, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy cậu, không chớp.

Hai người cứ thế đối diện trong im lặng, cho đến khi điếu thuốc cháy tàn. Tống Diệm lục túi, rút ra một gói nhỏ ném qua.

Hứa Thấm bắt lấy, mở ra xem. Một gói kẹo ô mai. Loại rất bình thường, nhưng khiến tim cô khẽ nảy một nhịp. Ô mai Lương Thành. Phương Bắc không có bán.

Cô không biết cậu lấy đâu ra, càng không hiểu sao cậu biết quê cô ở Lương Thành. Ngẩng lên, ánh mắt đầy nghi hoặc. Tống Diệm bắt được vẻ ngạc nhiên ấy, khóe môi khẽ cong rồi lập tức biến mất, lại trở về vẻ kiêu ngạo thường ngày.

Chỉ một gợn sóng nhỏ trên mặt cô cũng đủ khiến thiếu niên này thỏa mãn cả đêm.

Cậu hất cằm: “Về đi.”

Hứa Thấm cúi nhìn gói kẹo, rồi lại nhìn cậu. Rõ ràng có rất nhiều câu hỏi, nhưng cuối cùng cô chẳng hỏi gì, xoay người bước đi.

Vừa đi được vài bước, sắc mặt Tống Diệm đột ngột sa sầm. Cậu sải bước đuổi theo, túm lấy vai cô xoay mạnh lại, giọng lạnh như băng: “Cởi áo ra.”

Hứa Thấm ngẩn người.

Cậu ném tàn thuốc, không nói không rằng lột phăng áo khoác đồng phục của cô. Sau lưng áo, một con rùa đen to đùng được vẽ bằng bút lông dầu.

Học sinh chuyển trường, không nói nhiều, không bạn bè, đương nhiên thành mục tiêu bị bắt nạt. Lớp phó học tập không thu bài cô, phát bài thì ném bài cô cạnh thùng rác, trực nhật thì bạn cùng nhóm chuồn trước… Những trò ấy, Tống Diệm sao có thể không biết.

Cậu siết chặt nắm đấm: “Ai vẽ?”

Hứa Thấm im lặng.

“Hỏi em đấy. Câm à?”

“Em không biết.” Cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi.

Hôm sau đi học, Hứa Thấm mặc áo khoác rộng thùng thình, sau lưng viết hai chữ to tướng bằng bút lông: “Tống Diệm”

Còn cậu, cả ngày ngồi ngay ngắn trong lớp, mắt không rời cô một giây, thỉnh thoảng lạnh lùng quét qua mấy “phần tử bất hảo” dám lảng vảng gần cô.

Từ đó, không ai dám động vào cô nữa.

Hứa Thấm từng nghĩ, cậu có biết không, hôm qua khi xuống lầu, cô đã cố ý mặc chiếc áo ấy. Vì muốn cậu nhìn thấy, cô cố tình chưa giặt vết mực.

Biết hay không biết, cũng chẳng sao. Dù thế nào cậu vẫn sẽ thích cô.

Còn khoảnh khắc bước xuống lầu ấy, cô có thích Tống Diệm không?

Không.

…

Quốc khánh là kỳ nghỉ “chỉ thua Tết” về độ đông bệnh nhân cấp cứu. Say xỉn, ngộ độc thực phẩm, đánh nhau trên đường, tai nạn giao thông… nối đuôi nhau kéo đến. Hứa Thấm vẫn thế, không cảm xúc thừa thãi, như một cỗ máy được lập trình chính xác.

Tiểu Nam vừa ghen tị với đám khoa ngoại được nghỉ luân phiên, vừa chửi 110 với cảnh sát giao thông: “Va quẹt tí xíu cũng tống hết vào đây, có người còn giả vờ đau thương không chịu trả tiền, có người biến phòng cấp cứu thành chợ, vừa chửi vừa đánh nhau!”

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dài, cả khoa đều căng như dây đàn. Vì đầu và cuối kỳ nghỉ chính là thời điểm tai nạn cao tốc bùng nổ. Đài phát thanh, biển báo nhắc bao nhiêu lần cũng vô ích, luôn có kẻ tự tin mù quáng lao thẳng vào cửa tử.

Ngày cuối, Tam Viện tiếp nhận ba ca tai nạn nghiêm trọng. Bác sĩ y tá các tổ thay nhau lên bàn mổ. Tổ Hứa Thấm mổ đến bốn giờ sáng mới xuống.

Ra khỏi phòng mổ, cô bị người nhà đang xúc động va mạnh, đau thấu xương.

Người nhà biết ca mổ thành công liền ôm bác sĩ y tá khóc lóc cảm tạ. Hứa Thấm lùi lại, lặng lẽ rời đi.

Về phòng trực, cô viết bệnh án. Y tá mới Tiểu Đông bước vào, mắt long lanh: “Cảm động quá chị ơi!”

“Chuyện gì?”

“Người nhà vừa rồi quỳ lạy bác sĩ Lý, cảm ơn suốt.”

Hứa Thấm vẫn cúi đầu viết: “Có sức quỳ thì để bác sĩ Lý về ngủ đi.”

Tiểu Đông không cam lòng: “Bác sĩ Hứa, họ biết ơn thật lòng, chị không thấy cảm động sao?”

“Rất nhanh họ sẽ quên thôi.”

“Làm sao quên được? Nếu cảnh sát cứu chị, chị cũng quên ngay à?”

“Sẽ quên.” Hứa Thấm bình thản, “Con người vốn là loài hay quên.”

Như cái đêm mưa ấy, một lính cứu hỏa tên Tống Diệm kéo cô ra khỏi xe, cô từng coi anh là anh hùng. Nhưng rồi cũng quên. Cuộc sống bận rộn, cô không có thói quen ngày nào cũng lôi công trạng của anh ra nhai lại.

Như những ngày tháng cũ của họ, bao ký ức đẹp đẽ, cô cũng nhẹ nhàng quên sạch.

Bàn tay cầm bút khựng lại một giây, rồi tiếp tục lướt nhanh trên giấy.

“Em từng thấy bệnh nhân nào xuất viện xong quay lại cảm ơn bác sĩ chưa?” Hứa Thấm hỏi ngược lại.

Tiểu Đông nghẹn lời. Tiểu Nam nhún vai, lắc đầu.

Tiểu Đông vẫn không phục: “Nhưng ít ra lúc đó họ đã cảm ơn rồi. Chị không thấy tự hào sao?”

Hứa Thấm ngẩng lên, giọng đều đều: “Đối với tôi, cứu sống người là yêu cầu công việc, chỉ vậy thôi. Tôi không phải Chúa cứu thế.”

Cô cúi xuống viết tiếp.

Tiểu Đông lẩm bẩm: “Vậy nếu không cứu được thì sao?”

“Nếu không cứu được, người đó chết, cũng không phải lỗi của tôi.” Hứa Thấm gõ nhẹ bút lên giấy, bổ sung, “Y học có giới hạn. Vượt quá giới hạn ấy là số phận của họ. Tôi chỉ là người thường, không chịu trách nhiệm cho cái chết của bất kỳ ai.”

…

Tan ca, đi ngang hành lang, cô bất ngờ gặp đội phòng cháy đang kiểm tra định kỳ.

Mấy hôm trước bệnh viện có phát tài liệu, nói hôm nay có buổi tuyên truyền kiến thức PCCC, nhưng cô trực nên không đi.

Quả nhiên, phòng họp chỉ lác đác vài người, giảng xong là giải tán.

Người giảng là chính trị viên Lý Manh của Đại đội PCCC Thập Lý Đài. Mấy đồng đội kiểm tra xong cũng tụ lại chuẩn bị về.

Hứa Thấm đứng ở cửa, mắt lướt quanh.

Lý Manh cười: “Tìm ai à?”

“Các anh chị thuộc Thập Lý Đài?”

“Ừ.”

“Sao không thấy Tống Diệm?” Hứa Thấm hỏi thẳng.

Lý Manh bật cười: “Bọn chị ở Đại đội, cậu ấy ở Trung đội chiến đấu.”

Hứa Thấm gật đầu, cuối cùng cũng hiểu vì sao lần trước ở bar của Tiêu Diệc Kiều không gặp anh: “Ra là phân công khác nhau.”

Lý Manh giải thích: “Trung đội làm nhiệm vụ thực chiến, dập lửa, cứu hộ. Còn tuyên truyền, kiểm tra là bên Đại đội.”

Hứa Thấm tổng kết ngắn gọn: “Việc nguy hiểm thì bên anh ấy làm, việc nhẹ nhàng thì bên chị.”

Lý Manh: “…” Cô gái này đúng là thẳng thắn đến không nể nang.

“Cảm ơn.” Hứa Thấm quay đi.

…

Con người là loài hay quên sao?

Đúng vậy.

Cô không còn nhớ lại cảnh Tống Diệm cứu mình nữa. Có lẽ trong tiềm thức, cô xem đó là một sự quấy rầy vô cớ.

Cô cũng ít khi nghĩ đến anh, vì cố tình tránh hết những hành lang có bình chữa cháy.

Tình cảm chưa bao giờ quan trọng. Cô lại giỏi chôn chặt. Quên và phủ bụi, với cô, dễ như trở bàn tay.

Hoa không có quả, nở đẹp đến mấy cuối cùng cũng bị gió mưa vùi dập, giữ lại làm gì.

Một hai tuần sau, mọi thứ gió yên sóng lặng.

Không khí lạnh từ Siberia tràn về, mùa thu mới chạm ngõ đã vội vàng kết thúc.

Cuối tháng Mười, lá bạch quả trên phố vàng rực. Gió lạnh thổi qua mang theo cảm giác tiêu điều.

Chính vào lúc ấy, Hứa Thấm lại nhớ đến Tống Diệm.

Cô cầm cốc cà phê, đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư phồn hoa mà lạnh lẽo. Đèn đỏ nhấp nháy dưới trời xanh, bất chợt gợi cô nhớ đến ánh đèn trên xe cứu hỏa.

Chỉ vì cô đơn mà thôi, cô tự nhủ.

Hòa vào dòng người vội vã, chút tâm tư lạc lối ấy cũng bị bỏ lại sau lưng.

Cô bước nhanh qua cổng bệnh viện, một ngày bận rộn lại bắt đầu.

…

Ca cuối trước kỳ nghỉ luân phiên, còn đúng mười phút nữa tan sở. Cả đám cuối cùng cũng được thở.

Hứa Thấm tranh thủ đi rửa tay. Tiểu Nam thở dài: “Chị Hứa, em gặp bao bác sĩ sạch sẽ rồi, chưa ai bằng chị.”

“Còn mấy phút?”

“Tám phút.”

“Hy vọng đừng có…”

“Đừng nói!” Tiểu Nam và Tiểu Bắc đồng thanh, mặt cắt không còn giọt máu.

“Loại câu này càng nói càng linh!”

Tiểu Nam chắp tay: “Phỉ phỉ phỉ, không tính không tính!”

Đúng lúc ấy, bác sĩ Lý lao vào: “Hứa Thấm, vành đai ba tai nạn nghiêm trọng, lên xe!”

Tiểu Nam và Tiểu Bắc đồng thanh: “Em đi!”

Xe cứu thương lao vút trên đường, còi rú inh ỏi. Xe cộ hai bên tự động nép sát lề.

Hiện trường bên bờ sông Hộ Thành. Một chiếc Ferrari vượt đèn đỏ, đâm bay một xe con một xe máy, rồi lao qua lan can, lật nhào xuống sông.

Xe cứu thương vừa dừng khẩn cấp, xe cứu hộ phòng cháy gần như cùng lúc phanh gấp bên cạnh.

Hứa Thấm một tay đút túi blouse trắng, một tay mở cửa nhảy xuống. Tống Diệm vận đồ cam rực, từ cabin xe cứu hộ cao nghềnh nhảy phốc xuống đất.

Hai người đối mặt trong tích tắc, ánh mắt chạm nhau như tia lửa, rồi lập tức quay đi, mỗi người một hướng.

Một trắng, một cam. Lưng đối lưng, bước đi kiên định giữa gió thu lạnh buốt, kéo ra hai đường thẳng không bao giờ giao nhau.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 12

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
Tín Hiệu Cầu Cứu Từ Bạn Thân
Tín Hiệu Cầu Cứu Từ Bạn Thân
Gặp Em Là Điều Tuyệt Vời Nhất
Gặp Em Là Điều Tuyệt Vời Nhất
Bên Nhau Trọn Đời
Bên Nhau Trọn Đời
ảnh bìa
[OneShot] Hôn Lễ Trên Núi
IMG_20251003_123105
Chưa Phải Là Kết Thúc
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz