Giới Thiệu
“Con mèo nhỏ háo sắc, thèm thân thể của anh à?”
Chu Kỳ bắt gọn hai móng vuốt đang nghịch ngợm trên ngực mình, nheo mắt, giọng đầy ẩn ý.
Bạch Vân vừa nghe thấy thế liền cảm thấy tình hình không ổn, định rút móng ra, nhưng dù giãy thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
Cô dồn lực, tung cú đạp bằng hai chân sau—
“Ưm~” — một tiếng rên trầm từ phía trên truyền xuống.
“Chết rồi chết rồi!” — Bạch Vân hoảng loạn trong lòng, “Anh ta sẽ không bị tôi đá đến tuyệt tự rồi giết tôi luôn chứ?”
Cô cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn.
Quả nhiên, sắc mặt Chu Kỳ đã đen như đáy nồi.
Và rồi, Bạch Vân bị ném ra ngoài cửa, kèm theo mệnh lệnh lạnh lùng: “Trong một tuần, cấm bước vào phòng, cũng đừng hòng leo lên giường nữa con mèo kia.”