Chương 11
Hai người anh kia quả thật ngu xuẩn, trẫm vừa giăng bẫy, họ đã vội vàng nhảy vào.
Hôm đó trẫm định sang bảo hoàng hậu dẫn Dao Dao ra trang trại lánh nạn một thời gian. Nào ngờ vừa bước vào đã thấy con bé bò lổm ngổm dưới đất. Con bé giờ đã lớn hơn chút, càng ngày càng xinh xắn, sức lực cũng chẳng kém, lanh lẹ vô cùng. Chỉ thấy nó vèo một cái nắm lấy vạt áo trẫm, còn loạng choạng tự đứng dậy được.
Tuy giỏi giang thật, nhưng trẫm nhìn mà thót tim. Đứa trẻ nhỏ như vậy, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể gãy xương ngay. Định sai bảo ma ma bế đi, nào ngờ con bé nhất quyết không chịu buông tay. Thật đáng sợ! Trẫm đành đứng im tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Mãi đến khi hoàng hậu xuất hiện, cho người hầu lui xuống, tự tay dạy trẫm cách bế con. Tuy hơi xấu hổ, nhưng… ôm Dao Dao vào lòng, cảm giác mềm mại thơm tho ấy thật không tệ. Từ hôm đó, trẫm và Dao Dao trở nên thân thiết hơn. Con bé cũng rất quấn quýt trẫm. Đã lâu lắm rồi mới có người yêu quý trẫm như vậy, lần trước có lẽ là mẫu phi. Bỗng nhiên… trẫm lại nhớ mẫu phi.
Việc tuyển tú đưa vào phủ hai tú nữ, không hiểu hoàng hậu bị làm sao mà năm lần bảy lượt thúc giục trẫm đi xem mặt. Đàn bà con gái, có gì khác nhau đâu? Ai chẳng một mũi hai mắt, trẫm chẳng buồn để ý. Nàng cứ lải nhải suốt nửa tháng, thôi thì cho nàng chút thể diện, qua đó một lần. Nào ngờ… vừa bước vào phòng đã bị mùi hương xông ngạt thở khiến trẫm muốn nôn. Thật kinh tởm!
Chẳng bao lâu sau, biên cương lại xảy ra biến cố. Trẫm vốn đã chán ngấy không khí ngột ngạt trong kinh thành, bèn nhân cơ hội này ra ngoài “thanh tĩnh” một phen, thuận tiện dẫn theo vài vị huynh trưởng về trang viên. Sao không báo trước với hoàng hậu? Quên mất. Trẫm thật sự quên. Dù có nói thì nàng cũng chẳng giúp được gì. Thế mà nàng không biết nghe từ đâu, không những thu xếp đầy đủ hành trang, còn gửi theo cả bùa bình an. Mấy thứ vớ vẩn đó, trẫm không tin. Nhưng sợ nàng khóc lóc, lại thêm mồm miệng lải nhải, nghĩ thôi cũng thấy phiền, đành miễn cưỡng nhận lấy.
Không lâu sau, nàng viết thư báo tin có thai. Ừm, tính ra cũng là tin vui. Hy vọng là con trai, sau này có ai bắt nạt Dao Dao, thì thằng bé còn ra tay bảo vệ. Còn đám thiếp thất trong phủ? Tống hết ra ngoài cầu phúc cho rảnh nợ, khỏi sinh sự. Hoàng hậu đang mang thai, tinh thần không tốt, nếu còn phải canh chừng bọn họ, thì ai chăm sóc Dao Dao?
Vài năm trôi qua, khi trẫm trở về thì bọn trẻ đã lớn. Dao Dao càng lớn càng hoạt bát, vẫn đáng yêu như xưa, chẳng biết sợ người lạ. Còn Xấu Xấu thì núp sau lưng hoàng hậu, nhát gan thấy rõ. Nhưng thôi, trẫm không thèm chấp trẻ con. Con gái cứ để nó vui vẻ tung tăng, việc học hành lễ nghi để sau. Dao Dao còn nhỏ xíu, cần gì phải ép học nữ công? Có trẫm đây, ai dám chê cười nó? Dù sau này không lấy chồng, trẫm cũng nuôi nó cả đời, đứa nào dám nói nửa lời? Còn Xấu Xấu, con trai thì phải rèn giũa, văn võ đều phải biết.
Trẫm bèn lấy cớ “giáo dục con cái”, danh chính ngôn thuận làm một lão nhàn vương, an ổn dưỡng sinh. Phụ hoàng già rồi, các huynh trưởng thì thi nhau dòm ngó ngai vàng, trẫm cứ giả vờ ngây thơ, bề ngoài an phận, ngấm ngầm ra tay. Giữa lúc ấy, lại có người trong phủ dám lén lút truyền tin ra ngoài. Quả nhiên, đàn bà con gái chẳng ai tử tế, ngoại trừ Dao Dao và mẫu phi. Hoàng hậu cũng tạm coi là ngoại lệ.
Phụ hoàng càng ngày càng hồ đồ. Trẫm đã thể hiện rõ không màng quyền thế, vậy mà ông ta vẫn muốn lôi Dao Dao vào cung. Xem ra, đã đến lúc cần đổi người ngồi ghế rồi. Phải nhanh gọn, dứt khoát. Để phụ hoàng trước khi nhắm mắt còn được xem trọn vở kịch “cha con tương tàn”. Cuối cùng, trẫm cũng toại nguyện, ngồi lên ngai vàng. Từ nay về sau, trẫm phải xưng là: Trẫm.