Giới Thiệu
Khi vụ nổ xảy ra, tôi sợ đến bật khóc.
Anh – người thầy hướng dẫn mà tôi thầm yêu bấy lâu – lập tức kéo tôi lại, giọng trầm thấp vang bên tai:
“Khóc đủ chưa? Mới thế này đã không chịu nổi, sau này phải làm sao?”
Thật khổ.
Tôi cắn răng nuốt nước mắt, lao vào huấn luyện, ngày đêm rèn giũa bản thân, chỉ mong có ngày được đứng cạnh anh trên chiến trường.
Cuối cùng, tôi cũng vượt qua kỳ kiểm tra, chuẩn bị lên đường ra tiền tuyến.
Nhưng đúng lúc ấy – tin anh hy sinh được gửi đến.
(Một câu chuyện giữa nhà ngoại giao và người lính – đầy cảm động và rất đáng đọc!)