Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 39

  1. Trang chủ
  2. Hoàng Hậu, Cũng Có Bạch Nguyệt Quang
  3. Chương 39
Trước
Sau

Cứ thế, ngày lại nối ngày.

Tiểu điện hạ tròn hai tuổi, Thái tử đăng cơ, Thái tử phi trở thành Hoàng hậu, trắc phi thành Quý phi.

Cung nữ Lâm thị chỉ được phong Lâm mỹ nhân, vẫn không được sủng ái.

Ta là lão nhũ mẫu bên cạnh Lâm mỹ nhân, giúp nàng nuôi con.

Ta vẫn thích dệt vải, dệt cho tiểu điện hạ xem.

Cho đến một ngày, tiểu điện hạ vui mừng reo lên:

“Nhũ mẫu, con hiểu rồi!”

Hắn kéo ta xuống, tự mình ngồi lên khung cửi.

Tiếng khung cửi trầm ổn vang lên “keng… keng…”, giống nhịp tim chậm rãi của ta khi đã tuổi già.

Năm tuổi, tiểu điện hạ đã biết dệt vải.

Hắn nắm tay ta, khoe tấm vải đầu tay. Ta khẽ chạm vào, mặt vải mịn màng đều đặn, ta không kìm được khẽ cười:

“Tiểu điện hạ thật thông minh.”

Tiêu Dịch cười đắc ý với ta.

Ta chợt nhớ năm xưa hắn dạy ta dệt vải, cũng cười với ta như vậy.

Đó là bao nhiêu năm trước rồi?

Năm năm, bảy năm, sáu năm, sáu năm…

Ta thật sự già rồi, tính mãi không ra.

Ta nhờ tiểu điện hạ tính giúp.

“Thật ra nhũ mẫu cũng từng được người khác dạy dệt, nhưng ta thế nào cũng không nhớ nổi, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?”

Tiểu điện hạ rất thông minh:

“Nhũ mẫu đừng tính ngược, người còn nhớ năm ấy mình bao nhiêu tuổi không?”

Ta nhớ lại, nước mắt mờ nhòa, khẽ nói:

“Năm ấy… ta hai mươi ba.”

“Vậy nhũ mẫu nay năm mươi lăm, tức là đã ba mươi hai năm rồi.”

Ba mươi hai năm rồi sao.

Ta chậm rãi quay đầu nhìn tiểu điện hạ, lệ lặng lẽ tuôn rơi.

Điện hạ, ta đã năm mươi lăm tuổi.

Điện hạ, đây là lần cuối ta ở bên ngươi.

Tiểu điện hạ sững sờ, bật dậy:

“Mẫu thân, nhũ mẫu đang yên lành… sao lại khóc rồi…”

Lâm mỹ nhân đỡ ta về phòng nghỉ:

“Nhũ mẫu đã già, con phải để bà nghỉ nhiều hơn.”

Tiểu điện hạ luống cuống không biết làm sao.

Năm Vĩnh Ninh thứ năm, ta đã xế bóng.

Ta già đến mức không dệt nổi nữa, khung cửi bỏ không, con thoi kẹt một góc phủ bụi.

Ta nhặt nó lên, trân trọng cất giữ.

Mấy năm nay bệnh tật quấy nhiễu, đêm ít ngủ.

Vết thương mũi tên nơi chân trái ăn vào xương, hồi trẻ chỉ tập tễnh, về già đau đến trằn trọc.

Nhát dao nơi tim thường khiến ta nửa đêm giật mình tỉnh giấc.

Ta biết, đại hạn đã gần kề.

Năm ấy trong cung xảy ra đại sự.

Thái tử và Tam hoàng tử lần lượt bệnh mất, Hoàng hậu đau đớn, Hoàng đế ngày đêm bầu bạn.

Vài tháng sau, Lâm mỹ nhân cũng bệnh qua đời, tiểu điện hạ khóc đến xé lòng.

Ta gắng gượng hơi tàn, run rẩy xuống giường, nấu cho nó một bát mì:

“Tiểu điện hạ, đừng khóc, đi tìm phụ hoàng đế phụ hoàng đi.”

Hắn ôm bát mì, vừa khóc vừa ăn sạch.

Ta mặc áo cho hắn, tiễn ra cửa.

Hắn quyến luyến ngoái đầu nhìn lại.

“Điện hạ, đi mau.”

Ta mỉm cười:

“Ta đợi tin vui của ngươi.”

Tiêu Ngũ đi rồi.

Hoàng đế ban tên cho nó: Dịch.

Ngũ hoàng tử sẽ do Hoàng hậu nuôi dưỡng.

“Nhũ mẫu, ta về rồi.”

Cánh cửa khép hờ cuối cùng được đẩy mở, ánh dương ấm áp chiếu lên mặt ta.

Ta nhìn thấy bóng dáng thiếu niên ngược sáng.

Hắn hốt hoảng chạy đến:

“Nhũ mẫu, người sao vậy?”

Ta nằm trên giường, nước mắt nhìn hắn:

“Điện hạ… đây là lần cuối ta gặp ngươi.”

Tiêu Dịch nghe không hiểu, chỉ gấp gáp khóc òa:

“Người nói sẽ đợi tin vui của ta cơ mà! Ta được Hoàng hậu nuôi rồi… nhũ mẫu, nhũ mẫu, người sao vậy?”

Hắn nắm chặt tay ta.

Tay hắn còn trẻ, tay ta đã chẳng còn chút sức nào.

Ta mấp máy môi, thốt không ra tiếng:

“Điện hạ… ta già rồi.”

Tiêu Dịch quỳ bên giường, khóc nghẹn:

“Lẽ nào mẫu thân bỏ ta mà đi, ngay cả nhũ mẫu cũng đi nữa sao? Chỉ còn lại ta một mình…”

Ta đưa tay vuốt gương mặt hắn:

“Điện hạ… đừng sợ.”

Ta lấy từ trong ngực ra con thoi, đặt vào lòng bàn tay hắn:

“Có người… đang trên đường đến để yêu ngươi.”

Tiêu Dịch mơ hồ đồ không hiểu, nước mắt nhòa lệ nhìn ta:

“Nhũ mẫu… ta không hiểu… ý gì vậy?”

Ta nhìn hàng mày đôi mắt của hắn, yếu ớt mấp máy môi, chỉ kịp thốt ra hai chữ “đợi ta”, rồi khép mắt lại.

“Nhũ mẫu…”

Tiêu Dịch khóc đến nức nở, không tự chủ siết chặt tay.

Con thoi trong lòng bàn tay hắn khẽ nứt vỡ, kết thúc một đời của nó.

Lâm An năm thứ năm.

Sau mười ba năm sống dưới thân phận Tạ Trường Ẩn, Tiêu Dịch lại một lần nữa trở về làm Hoàng đế.

Nhưng Khương Hoàn vẫn chưa từng xuất hiện.

Đêm khuya, hắn ngồi trong Trường Tín điện, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Ba mươi tám tuổi, hắn cuối cùng cũng bước ra khỏi vòng lặp mười sáu năm Vĩnh Ninh.

Nhưng hắn đã mất tất cả.

Hắn chỉ ước được gặp lại Khương Hoàn – bất kể là nàng nào, yêu hắn hay không, cũng không còn quan trọng nữa.

Hắn chỉ muốn được gặp nàng một lần.

Ngoài Trường Tín điện, một bóng người dần hiện ra.

Không phải nàng, mà là thị nữ Trực Hà.

Trực Hà trao cho hắn một phong thư.

Trên phong bì là bốn chữ lớn:

“Phu quân thân khải.”

Ban đầu, khi nhìn nét chữ quen thuộc, hắn chỉ nghĩ đó là di thư của Khương Hoàn.

Cho đến khi xé ra đọc.

Mỗi chữ mỗi câu như dao cắt vào xương thịt, như muốn lấy mạng hắn.

【Phu quân,

Từ lần chia biệt ở Trường Tín điện đến nay, với chàng là mười ba năm, nhưng với ta lại là hai mươi sáu năm.

Mười ba năm dư thừa ấy, ta vẫn luôn ở bên chàng.

Còn nhớ Vĩnh Ninh năm thứ mười sáu, tuyết lớn phủ núi, niềm vui rộn rã đất trời, ta từng nói với chàng: nếu bình an trở về, ta sẽ nói cho chàng một bí mật.

Nay ta không thể giữ hẹn, nhưng chàng đã sống sót.

Vậy nên ta nói bí mật này, coi như chúc mừng phu quân một lần nữa đăng ngôi báu.

Người đưa thư cho chàng – thị nữ Trực Hà – chính là nữ nhi của vu y Nguyên thị.

Nàng sinh năm Vĩnh Ninh thứ tư, từ nhỏ đã thông minh linh lợi, phẩm hạnh chính trực.

Khi chàng là Tạ Trường Ẩn, ở Lăng Châu từng chăm sóc nàng; khi chàng là Tiêu Dịch, lại đưa nàng vào Nhược Thanh điện.

Chàng chưa từng thật sự nhìn kỹ nàng.

Lông mày ánh mắt nàng có ba phần giống chàng, sống mũi thì bảy phần giống ta.

Chàng nên cảm ơn ta – mũi đẹp thật sự hiếm có.

Chàng có đoán ra không?

Nàng chính là bí mật ta muốn nói.

Tiêu Dịch, thật ra… hôm ấy ta đã mang thai.

Năm đó không biết phía trước là sống hay chết, nên ta không dám nói.

Ta đi rồi đã khiến chàng đau tận tâm can, nếu chàng lại biết trong bụng ta còn cốt nhục của chàng, e rằng chàng không sống nổi một mình trên đời.

Nhưng nay không còn phải sợ nữa.

Ta đã nuôi lớn nữ nhi của chúng ta, còn để nàng ở lại bên chàng.

Phu quân, chàng hẳn đã hiểu rồi.

Ta là Khương Hoàn, cũng là A Kiều, cũng là Nguyên Di.

Chàng đừng trách ta vì sao không nhận chàng.

Ta nhiều lần muốn mở lời, nhưng mỗi lần thấy chàng chăm sóc Khương Hoàn, thấy chàng một lòng với A Kiều, ta lại không dám tiến lên, chỉ dám lùi bước.

Ta soi gương.

A Kiều tỷ tỷ của chàng nay đã già, không còn so đo nhỏ nhen nữa.

Chàng cũng đừng tự trách vì không nhận ra ta.

Ta biết vì ta có một nữ nhi.

Mà chàng không hề biết đó là con của chàng.

Nên chàng vĩnh viễn không thể nhận ra ta.

Huống hồ, chàng cũng không ngờ A Kiều tỷ tỷ của chàng lại không ngủ nướng, không kén ăn, lại biết chăm người già trẻ nhỏ, cứu bệnh trị dân, dẹp yên ôn dịch, thậm chí giả vờ ứng phó, xoay chuyển càn khôn, âm thầm cứu giá, giúp chàng thành Thái tử.

Khi chàng đọc được bức thư này, ta đã giết Chi Vương rồi.

Ta sẽ không quay lại nữa.

Nhưng chàng đừng buồn.

Ta không chết.

Có lẽ ta chỉ đến một triều đại nào đó, lặng lẽ sống nốt quãng đời còn lại.

Chàng phải sống thật tốt, làm một minh quân, chăm sóc nữ nhi của chúng ta.

Lúc nhàn rỗi có thể nhớ ta, nhưng đừng quá nhớ.

Dù ta không thể ở bên chàng, nhưng trên thế gian này, trong vô số thời không, chúng ta vẫn đang gặp gỡ, đang đoàn tụ, đang yêu nhau.

Không bao giờ ngừng lại.

Phu quân, nghe lời ta.

Nếu một ngày chàng nhớ ta đến mức không sống nổi, ta lại nói cho chàng thêm một bí mật.

Rất rất nhiều năm sau, chàng còn được gặp lại ta lần nữa.

Ngày ấy, ta sẽ lại hôn chàng.

Như vậy, chàng nhất định sẽ sống thật tốt.

Mỗi khi tuyết lớn phủ khắp nhân gian, mọi phiên bản của chàng và ta đều sẽ đoàn tụ.

Yêu hận si mê, sinh tử chia ly, cuối cùng vẫn chẳng ngừng nghỉ.

Nơi non sông gặp gỡ, mong được thấy chàng bạc đầu.】

Tiêu Dịch đọc xong bức thư, nước mắt đầm đìa, ruột gan như đứt từng khúc.

Thì ra thật sự là nàng.

Nàng thật sự đã làm được, vẫn luôn ở bên hắn.

Thế mà hắn không những không nhận ra, còn thốt ra bao lời tổn thương nàng.

Những ký ức từng ở cùng Nguyên Di, vào khoảnh khắc này, lần lượt hiện về trước mắt.

Hắn hối hận đến mức muốn chết, run rẩy đứng dậy, chống tay lên bàn, dồn hết sức tự tát vào mặt mình hết lần này đến lần khác, không ngừng tay, đến mức môi răng tràn máu tươi.

Trực Hà thấy vậy vội lao tới ngăn lại:

“Bệ hạ…”

Hắn mới dừng tay, đứng lặng đó, hồn phách tan nát.

Hắn vốn không phải chưa từng nghi ngờ Nguyên Di, thậm chí việc Trực Hà có phải con ruột nàng không, hắn cũng từng âm thầm điều tra.

Nhưng chỉ có một điều hắn vĩnh viễn không nghĩ tới: năm ấy A Kiều lại mang thai đứa con của hắn.

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 39

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
Kẻ Theo Chủ Nghĩa Ngọt Ngào (FULL)
Thê Tử Câm
Thê Tử Câm (FULL)
68e3d4ed5746141862043bcb
Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Mặn.
Cứu Hắn? Chi Bằng Giết Lại Lần Nữa!
Cứu Hắn? Chi Bằng Giết Lại Lần Nữa!
Hoàng gia tiểu kiều phi
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
Bìa xuyên không làm hoàng đế
Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Làm Hoàng Đế
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz