Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 85

  1. Trang chủ
  2. Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
  3. Chương 85 - Đồng Ý giống như con khỉ chạy lăng xăng (1)
Trước
Sau

Sùng Minh Điện, lò than đỏ rực, ấm áp dễ chịu, trái ngược hoàn toàn với gió rét cắt da bên ngoài.

Tiêu Kỳ buông bút son, ánh mắt lướt qua cuốn sổ thỉnh kiến trên ngự án, rồi mới ngẩng lên nhìn Quản Trường An đang đứng hầu: “Hi Tần đã nhận sổ thỉnh kiến chưa?”

Quản Trường An vội tiến lên một bước, cung kính bẩm: “Hồi Hoàng thượng, đã nhận rồi ạ.”

“Nàng gặp người nhà chưa?” Tiêu Kỳ không ngẩng đầu, giọng điềm đạm hỏi.

Quản Trường An khựng lại một chút, mới thấp giọng: “Hi Tần chủ tử… vẫn chưa triệu kiến người nhà.”

Tiêu Kỳ thoáng sững người, mày nhíu chặt, môi mím lại không nói lời nào.

Quản Trường An không dám thở mạnh, chỉ hận không thể thu mình nhỏ lại để giảm bớt sự tồn tại. Trong lòng thầm oán thán: Hi Tần sao lại không biết điều đến vậy? Sổ thỉnh kiến đã đưa đến tận tay, ý chỉ của Hoàng thượng rõ như ban ngày muốn nàng gặp người nhà một lần. Vậy mà nàng lại từ chối, cũng không rõ đang nghĩ gì. Hoàng Hậu và Quý phi thế lực sâu dày, Hoàng thượng chưa động tới được, nhưng một tiểu Hi Tần, lẽ nào Hoàng thượng còn không trị nổi? Chỉ được sủng vài ngày đã dám làm cao, chọc giận long nhan, sau này có nàng chịu.

Tiêu Kỳ trong lòng khó hiểu. Lần trước Hi Tần không gặp người nhà còn có thể nói là nàng sợ phô trương. Nay sổ thỉnh kiến đã qua tay Hoàng Hậu, có Hoàng Hậu đứng ra che chắn, sao nàng vẫn không chịu gặp?

Càng nghĩ càng không thông, sắc mặt càng thêm u ám, gần như có thể nhỏ ra mực.

Phượng Hoàn Cung.

Hoàng Hậu lặng lẽ quỳ trên bồ đoàn trước Phật đường, tay lần tràng hạt, miệng khẽ niệm kinh. Hương trầm lượn lờ, nồng đậm ấm áp. Đồng cô cô cúi đầu đứng hầu một bên. Mỗi khi nương nương tâm tình không tốt, đều đến đây cầu phúc. Lần này Hoàng thượng quá đáng thật, phủng Quý phi thì thôi, lại còn muốn nương nương làm bia đỡ cho một tiểu Hi Tần, coi nương nương là gì? Khó trách nương nương không vui. Hiện Quý phi đang thịnh thế, nương nương cũng không thể cứng đối cứng như trước…

Trong lòng thở dài, Đồng cô cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ nước, khom người tiến lên: “Nương nương, đã một canh giờ rồi, nên đứng dậy hoạt động một chút.”

Hoàng Hậu chậm rãi mở mắt, dừng một lát, mới vịn tay Đồng cô cô đứng lên, khẽ nói: “Nhanh vậy sao, bổn cung chỉ cảm thấy như chớp mắt.”

“Nương nương thành tâm, tự nhiên không thấy thời gian trôi.” Đồng cô cô cười đỡ Hoàng Hậu ra ngoài, vừa đi vừa bẩm: “Bên Di Cung Hiên vẫn chưa đồng ý gặp người nhà. Hi Tần hỏi nương nương khi nào rảnh, nàng sẽ đích thân đến tạ ơn.”

Hoàng Hậu thần sắc dịu đi, nhẹ nhàng thở ra: “Còn biết điều.”

“Nàng là do nương nương một tay nâng lên, tự nhiên hiểu ý. Nếu là kẻ vô tri, nương nương đã nâng nàng lên, cũng có thể ấn nàng xuống bất cứ lúc nào.”

Hoàng Hậu khẽ cười, trên mặt thoáng nét hài lòng: “Hi Tần biết điều, bổn cung cũng không bạc đãi nàng. Mở kho lấy mấy tấm lụa cống phẩm năm nay, chọn màu tươi sáng rực rỡ thưởng cho nàng. Nàng đang tuổi hoa, nên trang điểm thật đẹp.”

“Dạ, nương nương hào phóng, Hi Tần tất đội ơn sâu nặng. Sang thu năm nay Hi Tần cao lên không ít, vải may áo bên Di Cung Hiên đã hơi chật.” Đồng cô cô cười đáp.

Hoàng Hậu cũng cười: “Qua năm Hi Tần mười bốn, cách cập kê chỉ còn hơn một năm, đúng là thời điểm đẹp nhất.” Đến lúc ấy, Quý phi đã sinh nở xong, dưỡng tốt thân thể lại tranh sủng; bên này Hi Tần vừa kịp cập kê thị tẩm. Khi đó, nàng không tin Quý phi còn có thể độc sủng.

Hoàng thượng phủng Quý phi như vậy, cũng chỉ vì cục thịt trong bụng nàng ta. Người khác không dám động, nhưng nàng thân là Hoàng Hậu, nhất quốc chi mẫu, há lại tự để mình mang tội hại hoàng tử?

Lần này Hoàng thượng cố ý đẩy nàng nâng đỡ Hi Tần, mượn tay nàng đưa Hi Tần ra trước mặt thiên hạ, nàng há lại không hiểu ý đồ? Chẳng qua muốn nàng và Hi Tần đấu một keo hai ván. Vừa hay đây cũng là cơ hội, nàng muốn xem Hi Tần cuối cùng chọn bên nào. Nay xem ra, Hi Tần quả là kẻ biết ơn, không uổng công nàng hao tâm tổn trí che chở.

Nếu là kẻ vong ân phụ nghĩa, cũng không cần giữ lại.

Còn Hoàng thượng… Hoàng Hậu sắc mặt thoáng trầm xuống, nhớ tới thư phụ thân gửi, xem ra Hoàng thượng quyết tâm khiến nhà Tô Quý phi và nhà bọn họ bất lưỡng lập. Nếu Quý phi thật sinh hoàng tử, như lời Hoàng thượng nói, đứa bé này sẽ vinh hiển quá mức…

Dưới ánh hào quang của Quý phi, thai nhi của Tiền tài tử tựa như trò cười. Hoàng Hậu cũng hơi lo, trong lòng làm sao không sốt ruột. Nhưng hiện tại Hoàng thượng toàn tâm toàn ý ở Quý phi, hậu cung khó mà đặt chân, dù có vào cũng chỉ đến Trường Nhạc Cung. Sủng ái phủng che đến thế, quả thật Quý phi mới là người trọng yếu nhất trong lòng hắn.

Vừa rồi tâm tình còn tốt, giờ lại tan biến. Hoàng Hậu nhìn Đồng cô cô: “Bên Quý phi có động tĩnh gì không?”

“Hồi nương nương, nói cũng kỳ lạ, lần này Quý phi phá lệ trầm ổn, không chút sóng gió.” Đồng cô cô còn sốt ruột hơn cả Hoàng Hậu, hận không thể giữa đêm thai nhi của Quý phi xảy ra chuyện mới tốt.

“Quý phi vốn tâm cơ sâu, lại thêm tính tình ổn trọng, đã thế các ngươi càng phải cẩn thận hơn.” Hoàng Hậu lạnh giọng: “Sau này gặp người của Quý phi tuyệt không được khởi xung đột. Trong cung này không phải Quý phi một tay che trời, kẻ nhìn chằm chằm bụng nàng không ít, bổn cung không muốn thay ai gánh tội.”

“Dạ.” Đồng cô cô rùng mình vội đáp.

“Bên Hi Tần thì sao?”

Hoàng Hậu dựa vào gối mềm, nghĩ một lát rồi nói: “Tạ ơn thì không cần, trời lạnh để nàng nghỉ ngơi cho tốt. Ngươi chuyển lời nàng, bên Hoàng thượng chớ có lơ là, nên tranh thì phải tranh. Thể diện trong cung dù có bổn cung che chở, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính nàng một phần.”

“Dạ.” Đồng cô cô khẽ vâng, thấy Hoàng Hậu không dặn thêm, liền lặng lẽ lui ra.

Ngoài điện gió rét thấu xương, quất vào mặt như dao cắt. Đồng cô cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, lòng bàn tay lại ướt mồ hôi.

Nương nương đẩy Hi Tần đi tranh sủng, Mai Phi cùng Ngọc Quý tần sớm đã bất mãn. Nay chẳng nhắc tới hai người kia, e là đã biết các nàng ra tay sau lưng. Nương nương nói Phượng Hoàn Cung không động thủ, nhưng Hiền Phi, Mai Phi e cũng không ngồi yên. Các nàng vốn bất hòa với Quý phi, trước có nương nương che chở, sau này ai biết thế nào? Chỉ mong các nàng làm việc đừng liên lụy đến nương nương mới tốt.

Di Cung Hiên.

Tự Cẩm nghe xong lời Đồng cô cô truyền đạt, trịnh trọng bày tỏ lòng cảm tạ Hoàng Hậu, đôi mắt long lanh hơi ướt nhìn Đồng cô cô: “Nương nương đãi thiếp ân sâu như biển, thiếp không biết lấy gì báo đáp, chỉ mong cô cô chuyển lời tới nương nương, thiếp nhất định không phụ kỳ vọng.”

Đồng cô cô hài lòng nở nụ cười: “Khi Hi Tần chủ tử mới vào cung, nương nương đã rất yêu thích, mới hết lòng đưa chủ tử tiến cung. Nay xem ra quả không nhìn lầm người, nương nương biết chắc sẽ rất vui.”

“Thiếp được nương nương coi trọng, trong lòng vô cùng cảm kích, ngày sau tất báo đáp.”

Tiễn Đồng cô cô rời đi, Tự Cẩm ngồi trên sập nhìn đống đồ thưởng chói mắt, chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu.

Hoàng đế cùng Hoàng Hậu phân cao thấp, nàng bị kẹp ở giữa, thật sự khó xử. Hoàng thượng tính kế quả nhiên cao minh, lại quên rằng trong hậu cung này, nàng vẫn phải xem sắc mặt Hoàng Hậu mà sống. Nếu nàng thật sự theo ý Hoàng thượng mà làm, ngày sau còn sống nổi không?

Hiện tại nàng không theo ý Hoàng thượng, chỉ sợ hắn đang giận nàng. Hoàng Hậu lại đẩy nàng đi tranh sủng, vậy nàng phải làm sao mới có thể khiến Tiêu Kỳ nguôi giận?

Nghĩ mãi không ra kế hay, Tự Cẩm phiền muộn vô cùng. Trước sói sau hổ, bốn bề thọ địch, nàng phải làm sao đây?

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 85

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Ảnh chụp màn hình 2025-10-20 202607
Quý Bà Phục Vụ: Goá Phụ Tham Ăn
A Mạch Tòng Quân
A Mạch Tòng Quân (FULL)
công chúa thức tỉnh
Công Chúa Thức Tỉnh
IMG_0059
Đây không phải HE ta muốn
Không Có Tiêu Đề707_20250726172057
Bảo Vệ Thánh Nữ Giả Mạo
Ta Ở Trường An Bán Mình Chôn Cha, Lại Bị Kéo Vào Hậu Cung
Ta Ở Trường An Bán Mình Chôn Cha, Lại Bị Kéo Vào Hậu Cung
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz