Chương 65
Nhạc Trường Tín trơn tuột như con lươn, trong miệng chẳng có lời nào thật thà, muốn từ hắn thăm dò chuyện gì quả thực khó như lên trời. Chẳng lẽ chuyện này thực sự có liên quan đến vị tiểu chủ của Di Cung Hiên?
Nghĩ đến đây, Lữ Thăng Vinh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung. Dù Tô nương tử của Di Cung Hiên giờ cũng được vài phần thánh sủng, nhưng một là căn cơ không có, hai là làm gì có chuyện Hoàng thượng đi theo một tiểu Nương tử dùng bữa? Đây chẳng phải là trò cười lớn nhất thiên hạ sao?
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thông, Lữ Thăng Vinh bèn dặn dò đồ đệ Vương Dương của mình, bảo hắn phải theo dõi sát sao động tĩnh của Phong Cảnh Minh. Hắn không tin mình không tìm ra nguyên nhân.
Những chuyện lục đục trong nội bộ Ngự Thiện Phòng, Tự Cẩm cũng không biết. Dù sao nàng chỉ cần ăn cơm ngon, canh nóng, còn ai dâng đồ ăn lên thì có liên quan gì đâu. Ở địa vị hiện tại, Tự Cẩm chỉ biết Ngự Thiện Phòng chứ không rõ những tranh chấp lợi ích của họ. Tự Cẩm không biết, nhưng Vân Thường và Trần Đức An lại biết rõ.
“Tiểu chủ, món ăn này là Nhạc công công của Ngự Thiện Phòng hiếu kính người.”
Tự Cẩm nghe vậy liền nhìn món ăn Vân Thường chỉ, thấy ba cuốn màu hồng, trắng, xanh bày rất đẹp mắt trong khay. Món ăn này nàng cũng biết, bèn vừa cười vừa nói: “Gỏi cuốn cá mè hoa làm rất khéo, đã lâu chưa được ăn món này.” Nói xong lại khẽ thở dài. Trước đây, muốn được Ngự Thiện Phòng cho ăn no cũng khó khăn, giờ lại chủ động hiếu kính nịnh bợ, đủ thấy trong cung này không có địa vị thì tuyệt đối không xong.
Vân Thường cười cười, tưởng Tự Cẩm đang nói lúc trước ở Khúc Châu, mà không biết nàng đang cảm thán chuyện trong cung. Nàng xắn tay áo chia thức ăn cho chủ tử, vừa làm vừa khẽ nói: “Nhạc công công nấu rất ngon, nếu tiểu chủ thấy hợp khẩu vị, sau này cứ gọi hắn làm tiếp. Tiểu chủ đừng nghĩ nhiều.”
Tự Cẩm ngẩng đầu liếc nhìn Vân Thường, giờ Vân Thường nói chuyện cũng tự tin hơn rồi. “Đừng làm vượt quy tắc, trong cung này phép tắc không tha cho ai.”
“Tiểu chủ yên tâm, nô tỳ hiểu rồi.”
Một bữa cơm ăn rất ngon miệng, hết hơn nửa phần cá mè hoa cuốn, cháo bí đao cũng vừa miệng, Tự Cẩm ăn không ít, cuối cùng còn dùng thêm năm sáu miếng tàu hủ ky và bánh bao. Dùng bữa xong, nàng đi lại loanh quanh trong phòng, hình như đã ăn hơi quá no…
Lại qua nửa canh giờ, Tự Cẩm bắt đầu trang điểm thay quần áo. Tóc chải búi đôi, mặc áo lụa tay ngắn màu hồng phấn thêu hoa ngũ sắc, váy màu hổ phách thêu hàng trăm con bướm và hoa đang múa dưới trăng, bên ngoài khoác áo choàng màu tím nhạt. Trên mặt chỉ thoa phấn nhẹ, môi son anh đào. Ở tuổi nàng, không cần trang điểm đậm, trông sẽ già đi.
Dẫn theo Vân Thường đi thẳng đến tây thiên điện của Sùng Minh Điện, Đồng Ý đã chờ sẵn. Thấy hai chủ tớ Tự Cẩm, hắn vội bước tới đón, cúi người hành lễ rồi nói: “Hoàng thượng dặn tiểu chủ đến tây thiên điện nghỉ ngơi trước.”
Tự Cẩm lập tức hiểu, hẳn Tiêu Kỳ lại có triều thần cầu kiến, sợ không có ai ở chính điện đón nàng. “Làm phiền Đồng công công.”
“Không dám, xin mời tiểu chủ.” Đồng Ý tươi cười, dẫn chủ tớ Tự Cẩm vào tây thiên điện, lại tự tay dâng trà rồi nói: “Nô tài đứng ngoài điện, nếu tiểu chủ cần gì, cứ sai bảo.”
Tự Cẩm gật đầu, Đồng Ý liền lui ra.
Dạo này thường vào tây thiên điện, Tự Cẩm đã không còn căng thẳng như trước. Đến nhiều nên trong này cũng có vài thứ của nàng. Như lúc này, nàng lấy giỏ nữ công của mình để trước kia ra. Món nữ công gia chánh này không phải cứ có trí nhớ là giỏi. Có lẽ nguyên chủ may vá rất khéo, nhưng Tự Cẩm lại vô cùng vụng về. Nàng cũng viết chữ rất xấu. Nhưng sau vài lần luyện bút, lại thấy có tiến bộ. Ngay cả Tiêu Kỳ cũng khen nàng có “tuệ căn” khi viết thư pháp.
Nàng cũng không hiểu viết chữ có “tuệ căn” gì, dù sao mấy lời cao thâm kia Tự Cẩm nghe cũng chẳng hiểu.
Nghĩ đến đây chợt xuất thần, Tiêu Kỳ người này… khiến nàng có cảm giác như ngắm hoa trong sương. Để nàng ngồi trong tây thiên điện này, nàng có thể nghe rõ những cuộc bàn luận trong chính điện. Rốt cuộc hắn đang có ý đồ gì?