Chương 59
“Ái phi vì trẫm ra ý tưởng, có công, nàng muốn thưởng thức gì?” Tiêu Kỳ dịu dàng hỏi Tự Cẩm.
Tự Cẩm ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác, “Thần thiếp có làm gì đâu, sao dám nhận công lao đòi ban thưởng.”
“Thế sao?” Tiêu Kỳ tuy không tin, nhưng nàng không muốn nhận thì thôi, hắn nhìn Tự Cẩm một lúc, rồi chuyển sang hỏi: “Thuốc bổ này là Hoàng hậu bảo nàng mang tới phải không?”
“Vâng, Hoàng hậu nương nương luôn lo lắng cho long thể của Hoàng thượng.” Lúc này Tự Cẩm vẫn nhớ phải tranh thủ công lao cho Hoàng hậu trước mặt Hoàng đế, để sau này còn có thể đối đáp với Hoàng hậu.
“Ừ.” Tiêu Kỳ chỉ đáp một tiếng rồi không nhắc đến chuyện này nữa, chuyển sang đề tài khác: “Ái phi kể cho trẫm nghe mối ân oán giữa nhà nàng và Tô gia Khúc Châu như thế nào?”
Tự Cẩm:…
Hoàng đế cũng nhiều chuyện như vậy sao?
Hơn nữa, nhắc đến chuyện này cũng thật kỳ lạ.
Sau khi nhận thấy tình hình triều chính và cách thức tồn tại của Đại Vực triều khá phức tạp, Tự Cẩm hiểu rõ một điều: nàng cần thế lực của gia tộc. Nhưng hiện tại thế lực của Tô gia nhà nàng hoàn toàn không đáng kể, so với Tô gia Khúc Châu thì một trời một vực. Vì vậy, việc cấp bách bây giờ là phải tìm mọi cách để Tô gia nhà nàng nhanh chóng lớn mạnh.
Hoàng đế đột nhiên hỏi nàng chuyện này, phải chăng cũng muốn nắm rõ ân oán nội bộ trong Tô gia, sau đó xem xét tạo cơ hội nâng đỡ một chi khác của Tô gia, tạo thế cân bằng với Tô gia Khúc Châu?
Giống như việc để Tạ Hoàn và Tô gia của Quý phi đối đầu nhau?
Bao nhiêu suy nghĩ thoáng qua trong đầu, nhưng Tự Cẩm không có thời gian suy nghĩ nhiều. Nàng sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ, rồi từ tốn kể: “Thực ra thần thiếp biết cũng không nhiều, dù sao cũng là sau khi tổ phụ qua đời, nhà thần thiếp liền bị trục xuất khỏi tông tộc.”
“Trục xuất?” Tiêu Kỳ bắt lấy từ then chốt trong lời Tự Cẩm.
Tự Cẩm hơi nhíu mày, rồi gật đầu, “Quá trình cụ thể thần thiếp cũng không rõ, chỉ nghe phụ thân nói trước khi tổ phụ qua đời có để lại cho tằng tổ phụ một ít gia sản. Sau khi tổ phụ mất, tằng tổ phụ của thần thiếp bị tộc trưởng vu oan tội danh hãm hại một tỳ nữ. Sau đó mời mấy vị trưởng lão trong tộc trục xuất nhà tằng tổ phụ khỏi tông tộc, xóa tên khỏi gia phả. Từ đó, nhà thần thiếp trở thành Tô gia mà không thuộc Tô gia Khúc Châu.”
Nói đến đây, trong lòng Tự Cẩm bỗng dâng lên một nỗi chua xót. Cảm xúc ấy trào lên bất ngờ, tựa như nỗi chua xót và uất ức trong lòng nguyên chủ. Thời cổ đại, bị trục xuất khỏi tông tộc, xóa tên khỏi gia phả là một việc cực kỳ nhục nhã. Người xưa rất coi trọng tông tộc, gia thế, bị trục xuất quả là một đòn nặng nề.
Tiêu Kỳ đã cho người điều tra qua, nghe Tự Cẩm nói biết nàng không nói dối, bèn an ủi: “Nếu vậy mà người nhà nàng vẫn có thể đạt được thành tựu như thế, cũng là quá giỏi rồi.”
Bị dòng chính đuổi ra khỏi tông tộc, không được chia chút tài sản ruộng đất nào, vậy mà phụ thân của Tự Cẩm vẫn có thể làm đến chức quan Ngũ phẩm, cũng được xem là kỳ tích. Qua đó càng thấy rõ, phụ thân Tự Cẩm quả là người có chí, có học thức, nếu đổi lại người khác e rằng đã sớm suy tàn.
“Phụ thân thần thiếp kể, hôm tằng tổ phụ bị trục xuất đã từng nói: Phàm là con cháu nhà này, đời đời phải kiêu hãnh tiến lên, không được làm tổ tông hổ thẹn. Phụ thân và huynh trưởng của thần thiếp đều luôn ghi nhớ trong lòng, không giây phút nào dám quên.”
“Đúng như nàng nói, nhà nàng ai nấy đều cứng đầu.” Tiêu Kỳ chợt nhớ đến lời Tự Cẩm nói hôm đó, bất giác bật cười.