Chương 53
Hiện giờ, Tự Cẩm như đang bước trên băng mỏng, tương lai phía trước mịt mờ, sau lưng lại là vô số kẻ địch đang giương nanh múa vuốt. Phía trước không lối thoát, phía sau không đường lui, nàng chỉ đành cắn răng bước tiếp. Dù không muốn dấn thân vào con thuyền của Hoàng hậu, nhưng trong lúc hai bên đang tạm thời hợp tác, vẫn có thể mượn chút thế lực.
Nghĩ đến Hoàng đế, lòng Tự Cẩm cũng không khỏi phân vân, không rõ hắn đối với nàng rốt cuộc thế nào. Nhưng có một điều nàng hiểu rất rõ: người nhà Quý phi kiêu ngạo như vậy, Hoàng đế tất nhiên không thể hài lòng.
Chỗ này cách Sùng Minh Điện không xa, Cẩm Tiệp Dư ‘tình cờ’ gặp nàng ở đây, đương nhiên không phải vô cớ. Huống chi Cẩm Tiệp Dư cố ý gây sự, động tĩnh ồn ào như thế, rõ ràng là muốn người của Sùng Minh Điện chứng kiến, khiến nàng bị trừng phạt.
Tự Cẩm mới nhập cung không lâu, còn Cẩm Tiệp Dư là tú nữ đợt trước, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã nhờ Quý phi mà thăng tới vị trí Tiệp Dư, đủ thấy cũng là người có thủ đoạn. Nếu so về mức độ được sủng ái, Tự Cẩm không dám chắc, nhưng luận về tài đoán định ý đồ người khác, nàng vẫn tự tin nắm chắc vài phần.
Ít nhất, nếu kinh động đến người trong Sùng Minh Điện, nàng nhất định không phải kẻ chịu thiệt. Nếu Quý phi chưa có thai, kết quả còn khó nói, nhưng hiện tại thì lại khác.
Tự Cẩm nhìn sắc mặt hơi tái của Cẩm Tiệp Dư, lại thấy phía Sùng Minh Điện có bóng người đang tới, trong lòng càng thêm nắm chắc, khẽ nói: “Thần thiếp khẳng định mình không hề xúc phạm Tiệp Dư, cũng chưa từng khinh thường cung quy hay tự cao tự đại, không hiểu vì sao Tiệp Dư lại nói vậy? Nếu Tiệp Dư nhất quyết muốn thêm tội, thần thiếp cũng không dám nhận. Hoàng hậu nương nương xưa nay thưởng phạt phân minh, công bằng chính trực, thần thiếp sẽ tâu lại mọi chuyện, mong nương nương xét xử.”
Cẩm Tiệp Dư thấy Tự Cẩm liên tục lấy Hoàng hậu ra hù dọa, sắc mặt càng thêm tức giận. Một tiểu Thái nữ mà dám trêu ngươi nàng, thật không biết trời cao đất dày!
“Tát cho ta!” Cẩm Tiệp Dư giận dữ hét lên. Nàng không tin vì một tiểu Thái nữ này, Hoàng hậu dám làm gì nàng.
Thúy Thu lập tức bước tới, vén tay áo lên định ra tay. Đúng lúc ấy, Quản Trường An vừa hay xuất hiện, “Thỉnh an hai vị chủ tử.”
Cẩm Tiệp Dư đang quay lưng về phía Quản Trường An nên không thấy hắn tới. Nghe thấy thanh âm, nàng giật mình ngoảnh lại. Tay Thúy Thu giơ giữa không trung vội thu về, vội vã lùi sau lưng Cẩm Tiệp Dư.
“Quản công công, sao người tới đây? Có phải Hoàng thượng muốn gặp ta?” Cẩm Tiệp Dư mừng rỡ, cảm thấy không uổng công tạo ra động tĩnh lớn. Lý Chiêu Nghi mấy lần tới đều không gặp được Hoàng thượng, Quý phi đang rất tức giận. Nếu hôm nay nàng thành công, sau này tiếng nói của nàng sẽ có trọng lượng hơn Lý Chiêu Nghi, thể diện cũng được nâng cao.
Quản Trường An vẫn giữ nét mặt hiền hòa, cung kính đáp: “Bẩm Tiệp Dư, Hoàng thượng sai nô tài đến mời Tô tiểu chủ.”
Cẩm Tiệp Dư sững sờ, như không tin vào tai mình, “Quản công công, ý người là…?”
“Hoàng thượng phân phó, nô tài chỉ biết phụng mệnh.” Quản Trường An nói xong, quay sang Tự Cẩm, “Tô tiểu chủ, xin mời ngài đi cùng nô tài.”
Tự Cẩm biết mình đã thành công, khẽ gật đầu, “Làm phiền công công dẫn đường.”