Chương 37
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 37 - Quý phi nghĩ làm thế này có thể tìm ra lỗi của nàng sao?
Tiểu cung nữ kia chỉ liếc nhìn Tự Cẩm thật nhanh rồi khom người cung kính thưa: “Mời tiểu chủ đi theo nô tỳ.”
“Làm phiền ngươi rồi.” Tự Cẩm cố ý tỏ ra ngại ngùng, khách sáo. Tuổi nàng còn trẻ, lúc này mà tỏ ra quá thành thục sẽ không hay. Đợi đến lúc Hoàng hậu và Quý phi không vui, lại càng không tha cho nàng. Phải cư xử đúng với độ tuổi mới được. Một kẻ đã từng trải lại phải giả vờ trẻ ngây non dại, đúng là khó khăn vô cùng. Tính cả hai đời, nàng cũng đã mấy chục tuổi rồi.
Thật là xấu hổ.
Phượng Hoàn Cung rộng lớn, uy nghiêm, bên trong điện trang hoàng lộng lẫy, cung nhân ra vào tấp nập. Ai nấy đều dáng vẻ thanh thoát, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động, nhanh nhẹn mà vẫn giữ được tư thế đẹp mắt. Quả không hổ là những người hầu cận bên cạnh chủ nhân hậu cung, dù là một tiểu cung nữ bình thường cũng không hề tầm thường.
Đây chính là kết quả của bao năm rèn giũa, học tập, đã trở thành thói quen ăn sâu vào tận xương tủy.
Đối diện với khí thế này, Tự Cẩm vốn chưa quen lại càng thấy không thoải mái. Thói quen từ thời hiện đại vốn tự do tự tại, trời cao nhất còn mình đứng nhì. Còn ở nơi này, gặp ai cũng phải tươi cười, thấy ai cũng phải khom lưng hành lễ. Nàng cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nặng nề, chẳng những không được bù đắp mà còn mất mát thêm.
Ôi, đúng là kiếp người khổ ải.
Chính điện dùng để tổ chức yến tiệc vô cùng rộng rãi. Trong hậu cung rốt cuộc có bao nhiêu cung tần, nàng không biết, nhưng nàng biết rõ vị trí của mình ở ngay sát cửa. Từ đó đến chỗ Hoàng hậu nương nương ngồi chính giữa còn rất xa, xa đến mức từ cửa nhìn vào cũng không thấy rõ mặt.
Tiểu cung nữ dẫn Tự Cẩm đến chỗ ngồi rồi cúi người lui xuống. Khi sắp đi, nàng lại liếc nhìn Tự Cẩm, nhưng không dám nhìn thẳng mà chỉ lén nhìn một cái rồi mới rời đi.
Vân Thường thấy vậy trong lòng không vui, nhưng cũng không dám nói gì, chỉ có thể ôm ấm ức trong lòng.
Xung quanh Tự Cẩm ngồi đầy người, nàng đều không quen biết. Chỉ cần đi qua năm sáu người phía trước là sẽ thấy Chu Nương tử – người vừa mới làm khó nàng. Chỗ của Chu Nương tử ngồi cũng không xa nàng lắm, dù không sát cửa nhưng cũng không phải vị trí tốt. Lúc nãy còn mặt mày kiêu căng khi làm khó nàng, giờ đã ngồi im lìm tỏ ra nhu mì dịu dàng.
Thật đáng khinh!
Trước mặt mỗi vị cung tần đều bày một chiếc bàn nhỏ, địa vị càng cao thì bàn càng hoa lệ. Đây là kết luận của Tự Cẩm sau khi quan sát một lúc lâu. Chiếc bàn trước mặt nàng rất đơn giản, không có hoa văn phức tạp cầu kỳ. Nhìn thấy những người khác tụm năm tụm ba nói chuyện rất vui vẻ, nàng cũng không tìm ai để bắt chuyện làm quen.
Địa vị của ai cũng cao hơn nàng, thật chẳng có hứng thú chút nào.
Nàng không để ý đến người khác, không có nghĩa là người khác cũng không để ý đến nàng. Hơn nữa, mấy ngày nay danh tiếng của nàng trong cung không nhỏ, mấy người kia hẳn là chẳng ưa gì nàng. Nàng chẳng cần vội vàng trở thành trò cười cho họ, cứ bình thản ngồi yên tại chỗ là được.
Trong điện ngày càng đông người, nhưng mấy vị trí phía trên vẫn còn trống. Đương nhiên những phi tần địa vị cao sẽ xuất hiện vào những thời khắc quan trọng, để thể hiện khí phách và uy quyền của mình.
Đáng thương cho nàng ngồi chỗ gần cửa, vừa phải chịu gió lại thêm lạnh lẽo, thật là bực bội.
Bên tai nàng không ngừng vọng đến những tiếng thì thầm bình phẩm, mấy người kia cũng chẳng thèm giảm giọng hay che giấu, cứ thẳng mặt nói trước mặt nàng. Quả thật là… mở rộng tầm mắt.
Tự Cẩm vẫn cúi đầu, suy nghĩ đầu tiên hiện lên chính là: Đúng là thời đại tranh quyền đoạt lợi!
Mấy người này cố ý nói xấu trước mặt nàng, chỉ muốn chọc cho nàng nổi giận, khiến nàng mất bình tĩnh phản ứng, từ đó bị người đời chê cười, kiếm cớ trị tội mà thôi.
Tự Cẩm hiểu rõ điều này, nên đương nhiên sẽ không để họ đạt được mục đích.
Nói gì thì nói, một kẻ xuyên việt như nàng, dù không có bản lĩnh gì khác, nhưng chữ “Nhẫn” này thì từ lâu đã luyện đến mức thượng thừa. Từ khi biết chuyện Tôn Thái nữ quỳ nghe răn dạy đến tê liệt chân, nàng đã rèn luyện đến cảnh giới đại thành rồi.
Chu Nương tử kiêu căng như vậy, lại là tay sai của Lý Chiêu Nghi, chắc hẳn đây chính là ý của Quý phi muốn làm khó nàng.
Quý phi nghĩ rằng làm như vậy có thể bắt lỗi được nàng sao?
Ha ha.
Chúng ta cứ thong dong cùng xem ai là người cười sau cùng vậy!