Chương 17
Tết Trung thu là đại lễ trong cung, nên việc chuẩn bị được tiến hành từ rất sớm. Toàn cung trên dưới đều hân hoan, các cung nhân nô tài cũng vui mừng hớn hở.
Cảm nhận đầu tiên của Tự Cẩm là chất lượng đồ ăn tăng vọt, thỉnh thoảng còn được ban thêm vài món.
Đương nhiên, những món ăn này là do Hoàng hậu nương nương ban thưởng. Dù không phải chỉ riêng cho nàng, nhưng được ăn ngon vẫn là chuyện đáng mừng.
Dạo này, Vân Thường lo lắng nhất chính là việc chủ tử sẽ mặc gì trong dịp Tết Trung thu.
Vừa phải đảm bảo không vượt quy củ, lại phải độc đáo. Quả thật là nan giải.
Thực sự trong tủ đồ của tiểu chủ chẳng có mảnh vải nào đẹp để may trang phục mới.
Quá nghèo!
Việc quan trọng nhất của Trần Đức An lúc này là lui tới Ngự Thiện Phòng, kết giao, xã giao, da mặt mỗi ngày một dày thêm.
Cũng đành chịu vậy thôi. Ai bảo hắn theo một chủ tử chẳng chịu tranh sủng. Nhưng cũng tốt, từ từ xây dựng mối quan hệ, loanh quanh cũng biết thêm được vài tin tức.
Như chuyện của Trường Nhạc Cung chẳng hạn.
Tự Cẩm nhìn Trần Đức An, vẻ ngây thơ của nàng chẳng có chút uy nghiêm nào, nhưng nàng vẫn nghiêm trang nhìn hắn, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Hiện tại, ta chỉ là một Thái nữ. Nếu ngươi phạm lỗi, ngay cả bản thân ta còn chưa bảo vệ nổi, thì càng không thể bảo vệ ngươi. Có thể dò la tin tức, nhưng đừng đánh cược tính mạng của mình. Ngươi cũng biết, nếu xảy ra chuyện, ta không thể cứu ngươi. Chuyện của Trường Nhạc Cung, ngươi cứ coi như không nghe không thấy, dù ai nói gì cũng phải khẳng định mình không biết.”
Trần Đức An vốn tưởng mình lập đại công, tin tức này đâu dễ nghe được. Vậy mà bị tiểu chủ tưới một gáo nước lạnh, khiến hắn từ hưng phấn trở nên bình tĩnh.
Suy nghĩ kỹ lại, hắn nhận ra vài vấn đề. Trước giờ hắn vẫn cảm thấy chủ tử của mình hơi ngốc nghếch, suốt ngày chỉ biết ăn, chẳng tranh chẳng đoạt. Giờ nghe nàng nói vậy mới hiểu, hóa ra chủ tử nhà mình đang chờ thời cơ, tâm tính rất vững vàng.
Vì vậy, dù bị răn dạy, hắn chẳng thấy thiệt thòi, ngược lại càng thêm trung thành. Theo một vị chủ tử biết mình biết người như vậy mới có tương lai.
“Nô tài đã nhớ kỹ, tiểu chủ yên tâm. Mắt không dám nhìn bậy, miệng không dám nói bừa.”
“Ngươi nghỉ ngơi đi, dọn dẹp một cái sân lớn thế này, ngươi cũng vất vả rồi.” Thăng làm Thái nữ là thật, nhưng người hầu bên cạnh không tăng thêm. Vì vậy, phải dọn dẹp cả một điện lớn, Trần Đức An khó tránh khỏi mệt mỏi.
“Nô tài không vất vả, đều là bổn phận phải làm.”
Tự Cẩm mỉm cười, bảo Trần Đức An lui xuống. Vân Thường đứng bên cạnh mới bước tới, khẽ nói: “Tiểu chủ, đại cô cô ở Phượng Hoàn Cung sai tiểu cung nữ đến, bảo nô tì qua đó một chuyến.”
“Đến lúc nào vậy?” Tự Cẩm dựa vào gối mềm hỏi.
“Vừa mới xong, lúc nãy Trần Đức An vào nên nô tì chưa kịp báo.”
Tự Cẩm hơi nhíu mày. Thực ra nàng không muốn dính líu nhiều đến Phượng Hoàn Cung. Nhận nhiều ân huệ thì phải báo đáp, ai cho không ai thứ gì tốt đâu?
Nhưng báo đáp thế nào?
Nàng khẳng định Hoàng hậu muốn nàng đối đầu với Quý phi. Hiện tại nàng chưa có tư cách, nhưng ai dám chắc sau này sẽ không có? Hoàng hậu mưu tính rất sâu xa.
“Vậy ngươi đi đi.” Tự Cẩm thở dài, nàng cũng không dám cấm Vân Thường không đi.
Chỉ mong Hoàng hậu đừng lợi dụng nàng trong dịp Tết Trung thu, nếu không một phi một hậu đấu đá nhau, nàng chỉ là Thái nữ nhỏ bé, làm sao chịu nổi.