Chương 11
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 11 - Người nhát gan như vậy cũng dám đắc tội Lý Chiêu Nghi ư?
Tiễn hoàng đế rời đi, Tự Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng nằm vật ra giường, cảm thấy cần được nghỉ ngơi.
Vân Thường khẽ bước đến, thấy tiểu chủ nằm dựa vào gối, nhỏ giọng gọi: “Tiểu chủ.”
Tự Cẩm không muốn mở mắt, nhưng vẫn ngồi dậy nghiêng đầu nhìn nàng. Nàng biết Vân Thường có điều muốn hỏi nhưng không dám nói ra.
Trong chốn hậu cung nghiêm khắc này, làm gì có chuyện nô tài dám nói thẳng với chủ tử, chẳng lẽ không muốn sống nữa?
“Có chuyện gì vậy?” Trong đầu Tự Cẩm vẫn còn vương vấn chuyện gặp gỡ hoàng đế hôm nay, không biết mình có để lại ấn tượng xấu nào không. Ở nơi hậu cung này, việc nàng có thể vùng vẫy được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào hoàng đế. Vậy mà hôm nay nàng chỉ lo ăn uống, trời ơi, đúng là cái miệng hại cái thân!
Thiếu một bữa ăn liệu có chết không chứ!
Vân Thường cũng có nhiều điều muốn nói nhưng không dám hỏi, chỉ vòng vo: “Buổi trưa, Quản công công đã thấy đồ ăn của chúng ta.”
“Ừ.” Tự Cẩm đáp. Thấy thì đã sao? Hôm nay gặp vị đại thái giám tổng quản danh tiếng lẫy lừng này, nàng biết ngay đây không phải người tầm thường. Dù hắn có thấy hộp cơm, cũng tuyệt đối không chủ động nhắc đến trước mặt hoàng thượng.
Trừ phi hoàng thượng hỏi đến.
Nhưng hoàng thượng có hỏi không?
Một ngày bận rộn với bao việc triều chính, hậu cung lại có vô số mỹ nhân làm vui. Đối với nàng, có lẽ hoàng đế quay đầu đã quên ngay.
Sùng Minh Điện.
Tiêu Kỳ đặt bút lông xuống, xoay cổ tay thư giãn. Quản Trường An bên cạnh lập tức dâng trà lên, cẩn thận tránh những tấu chương trên bàn, đặt chén trà vào khoảng trống.
“Chuyện giữa Tô tiểu chủ và Lý Chiêu Nghi là thế nào?”
Sau khi rời Y Lan Hiên, Quản Trường An đã sai người điều tra rõ. Hoàng thượng chưa chắc đã hỏi, nhưng phòng khi ngài hỏi đến mà hắn không biết thì đó là thất trách.
Nghe hoàng thượng hỏi, Quản Trường An thầm thở phào, suýt nữa thì tiêu rồi, may mà hắn đã kịp dò la. Hắn cúi đầu bước lên trả lời: “Bẩm Hoàng thượng, nô tài đã cho người hỏi thăm, nghe nói là Tô tiểu chủ vô tình va phải Lý Chiêu Nghi, khiến Lý Chiêu Nghi tức giận, quở trách Tô tiểu chủ vô kỷ cương.”
Sau đó, Lý Chiêu Nghi nhân dịp hầu hạ đã tố cáo. Hoàng đế chưa từng gặp Tô tiểu chủ, đâu để ý chuyện nhỏ nhặt, nghe Lý Chiêu Nghi khóc lóc kể lể sự oan ức, liền giáng chức Tô tiểu chủ. Từ Tài nhân ngũ phẩm bị hạ xuống hàng thấp nhất, còn bị đưa đến Y Lan Hiên. Thật là xui xẻo.
Nhưng Quản Trường An là người thông minh, nói bao nhiêu cũng không nhắc đến việc hoàng đế hạ lệnh giáng chức, mở miệng ra đều là do Lý Chiêu Nghi. Chuyện này nếu có ai sai thì tuyệt đối không phải là Hoàng thượng. Giờ hoàng thượng quan tâm đến Tô tiểu chủ, vậy Lý Chiêu Nghi đương nhiên phải chịu trách nhiệm.
Ha ha.
Thấy hoàng thượng dường như chú ý đến Tô tiểu chủ, hắn lập tức nhắc đến chuyện hộp cơm, thấy lông mày hoàng đế khẽ nhíu lại.
Quản Trường An thầm nghĩ, đây không phải là hắn cố ý hãm hại Lý Chiêu Nghi, ai bảo nàng không được lòng trời, lại đưa hoàng thượng đến đúng chỗ ấy. Đã vậy lại còn vô tình đẩy Tô tiểu chủ ra trước mặt.
Ôi trời, cái duyên số này, thật là…
Tiêu Kỳ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, một lúc sau mới nói: “Lấy bản đồ hoàng cung ra đây.”
Quản Trường An trong lòng hơi run, nhưng không dám chậm trễ, khom lưng đáp: “Tuân chỉ.”
Chân Quản Trường An như cưỡi gió, nhanh chóng tìm được bản đồ, lau sạch bụi rồi hai tay dâng lên trước mặt hoàng thượng.
Tiêu Kỳ mở bản đồ đặt lên bàn, tìm một lúc mới thấy Y Lan Hiên.
Nơi này nằm ở góc tận cùng của hậu cung. Ký ức bỗng hiện về cảnh ba chủ tớ cùng quét nước mưa trong sân. Lông mày hắn khẽ nhíu lại. Hắn giáng chức nhưng chưa từng nói phải đưa đến một nơi tồi tàn như vậy.
Chỗ như thế này, con người có thể ở nổi sao?
Hắn lại nhìn bản đồ một lần nữa. Một đứa trẻ chưa kịp lớn, vừa vào cung đã gặp phải chuyện này. Nhớ lại vẻ sợ hãi của nàng lúc dùng bữa, mặt hắn càng nhăn lại.
Người nhát gan đến vậy, sao có thể dám đắc tội Lý Chiêu Nghi?
Nhớ lại nét mặt, dáng người của Tô tiểu chủ, hoàng đế dường như có chút suy tư.