Giới Thiệu
Án mạng chưa từng dừng lại. Những tên sát thủ với khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ lạnh lùng vẫn lẩn khuất đâu đó trong thành phố, và cái tên rùng rợn “Kẻ Giết Người Bươm Bướm” – kẻ đã im hơi lặng tiếng suốt nhiều năm, bỗng chốc trở lại như một cơn ác mộng tái sinh. Bóng tối chưa bao giờ thực sự tan biến, nó chỉ đang chờ đợi để một lần nữa bủa vây lấy mọi ngóc ngách.
Để vén lên bức màn sương mù dày đặc che giấu sự thật tàn khốc cuối cùng, Bạc Cận Ngôn một lần nữa phải lao vào chốn hiểm nguy. Anh ra đi, bước chân kiên quyết nhưng đơn độc, tiến thẳng vào tâm điểm của những âm mưu đen tối. Ở nơi ấy, công lý không còn là thứ ánh sáng rực rỡ, mà tựa như vùng đầm lầy âm u dưới ánh trăng lạnh: tĩnh lặng, lạnh giá và chứa đầy những cơn sóng ngầm chực chờ nuốt chửng tất cả. Nó luôn hiện hữu, nhưng lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy khôn lường.
Giản Dao khẽ nhắm mắt, gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên mi, tự hứa với lòng mình: “Nếu một ngày anh trở về, từ giây phút ấy, em sẽ yên tâm nhắm chặt đôi mắt này trong bóng đêm. Vì em biết, anh sẽ luôn là ánh sáng của em.”
Trong tim Bạc Cận Ngôn, một lời thề nguyện âm thầm luôn cháy bỏng:
“Anh bước trên ranh giới mong manh của bóng tối, nơi anh chứng kiến mọi sự xấu xa và tàn ác nhất của nhân loại. Sứ mệnh buộc anh phải trở nên kiêu ngạo và cô độc hơn bất kỳ ai. Thế nhưng, em đến – Giản Dao, người vợ anh yêu thương – và mang đến cho trái tim tưởng chừng đã đóng băng này một chút ấm áp. Anh thề sẽ yêu em hơn mỗi ngày…”
Và Giản Dao cũng đáp lại bằng tất cả sự dũng cảm của mình:
“Cận Ngôn, nếu đôi mắt anh không còn nhìn thấy ánh sáng, thì hãy để em trở thành đôi mắt của anh. Em sẽ chủ động hôn anh, cứ mỗi mười phút một lần, để anh không bao giờ quên cảm giác về em. Em sẽ cùng anh đối mặt với mọi hiểm nguy trên đời. Nếu anh chọn bảo vệ thế giới này, thì em sẽ chọn bảo vệ anh. Bạc Cận Ngôn, em yêu anh – bằng tất cả dũng khí và sinh mệnh của em…”