Chương 5
Sân bóng chuyền. Chiếc xe đạp đen bóng của Mạnh Cận dựng ngay sát tường, chen giữa mấy chiếc khác. Còn anh – đang ở trong sân tập luyện. Anh không chơi bóng rổ, không đá bóng, chỉ chơi bóng chuyền.
Thông tin này là do “ông anh họ vòng vèo” của Điền Miễu Miễu tiết lộ.
Lần này, tôi không xì hơi, cũng không khóa. Tôi sẽ cho cái xe đó tan xác.
Mục tiêu: ốc vít dưới trục yên xe.
Tôi cúi xuống, cầm tua-vít, từng con ốc một – vặn, xoay, nhẹ nhàng, vừa đủ. Không tháo hẳn, chỉ nới lỏng đến mức “mong manh giới hạn”.
Nhìn bên ngoài, yên xe vẫn chắc nịch, không một dấu hiệu khác lạ. Nhưng chỉ cần người ngồi lên, một chút áp lực thôi… hê hê, anh hiểu mà.
Để đạt hiệu quả cao nhất, tôi đã đích thân “học nghề” với ông chú sửa xe bên đường. Ha ha, chờ mà xem trò hay nhé!
Tôi và Điền Miễu Miễu trốn sau luống hoa gần đó, nín thở chờ.
Tiếng còi kết thúc buổi tập vang lên. Một lát sau, Mạnh Cận và mấy đồng đội vừa cười vừa bước ra.
Anh mặc áo tập đỏ, tóc ướt đẫm mồ hôi dính lên trán, gò má đỏ hồng sau vận động. Trời ơi, sao mà đẹp trai quá mức cho phép!
Anh bước đến chiếc xe, chân dài khẽ vắt qua yên…
Tôi nín thở!
Ngay giây anh đặt trọn trọng lượng cơ thể xuống…
Cạch!
Giữa ánh nhìn của đồng đội, trong sự ngỡ ngàng của mấy cô gái quanh sân, và đôi mắt sáng rực của hai kẻ đầu sỏ chúng tôi…
Mạnh Cận cùng cả cái yên xe sụp thẳng xuống!
Thân hình cao ráo của anh, cả người lẫn ghế, “tụt” một phát, ngồi bệt xuống khung xe!
Hai chân dài co lại vụng về, bàn chân vẫn dính trên bàn đạp, cơ thể mất thăng bằng, chúi hẳn về phía trước, suýt nữa đập đầu vào ghi-đông!
“Phụt…!”
“Trời đất!”
“Mạnh ca! Cái… cái yên xe của cậu rớt rồi hả?!”
Đồng đội anh phá lên cười.
Vài cô gái đi ngang che miệng, mắt tròn xoe.
Mạnh Cận chống một chân, giữ tư thế nửa ngồi nửa quỳ, một tay nắm ghi-đông, mặt đen kịt.
Còn tôi và Điền Miễu Miễu thì cười lăn ra đất, nước mắt trào ra, bụng đau đến co giật.
Đã đời! Quá đã!
Mạnh Cận – nam thần lạnh lùng, giờ đây chết đứng giữa ánh nhìn của toàn trường.
Nhìn dáng anh kéo chiếc xe tội nghiệp rời khỏi sân, lưng thẳng đơ vì xấu hổ, tôi cười đến nỗi đập đùi, nước mắt ròng ròng, thở không ra hơi.