Chương 23
Mao Mao chen vào:
“A Miêu, ai gọi thế? Là Tường Vi à? Bảo cô ấy mau về, có người đợi kìa!”
An Ninh vốn định nói gì đó cho tự nhiên hơn, nhưng quả thật cô không giỏi mấy chuyện này. Đúng lúc ấy, Giang Húc ghé lại gần, nói nhỏ:
“Xong chưa? Anh có chuyện muốn nói với em.”
An Ninh hơi nhíu mày, vô thức lùi lại một bước. Ngay khi đó, đầu dây bên kia như thấp giọng nói một câu “thôi vậy” rồi chuẩn bị cúp máy.
“Đợi đã.”
Câu nói bật ra rồi cô mới chợt nhận ra mình chẳng có lý do gì để giữ người ta lại.
“Em… mua thuốc cảm rồi.” Cuối cùng cô vẫn nói thật, giọng hơi run. Nếu đổi là người khác, cô đã có thể bình tĩnh gấp mười lần, nhưng đối diện với Từ Mạc Đình, An Ninh chỉ muốn bản thân đừng quá ngốc.
“Anh… đang ở đâu?”
“Trong ký túc.”
“Em qua đó nhé, anh đợi một chút.”
Anh chỉ “ừ” một tiếng, rồi cúp máy, không nói thêm lời nào.
Sự lạnh nhạt ấy khiến An Ninh cảm thấy mình thật thừa thãi. Người ta đã đi viện rồi, sao có thể chưa có thuốc được chứ…
Vừa quay người lại, cô liền phát hiện ba đôi mắt đang dán chặt vào mình.
“Sao vậy?”
“Là người đó hả!?” Mao Mao cười gian, như nắm được bí mật lớn, “Soái ca nói gì với cậu thế?”
Triều Dương cũng lập tức hiểu ra:
“Tốt lắm nha, A Miêu. Hóa ra nói bị cảm chỉ là cái cớ thôi đúng không?”
An Ninh hiếm khi đỏ mặt, nhưng lần này rõ ràng có chút xấu hổ. Cô dứt khoát quay người, nói:
“Ra ngoài một lát.”
Chạy ra khỏi ký túc rồi cô mới sực nhớ – mình còn chưa biết số phòng của anh! Nhưng nghĩ đến việc anh đang bệnh, cô cân nhắc một hồi rồi quyết định gọi cho bạn cùng phòng anh.
Vừa mới nói “alo”, đầu bên kia đã hô to:
“Mạc Đình, điện thoại của bạn gái cậu nè!”
An Ninh: “……”
Giọng anh vang lên, trầm mà rõ ràng đã dịu đi đôi chút:
“Tòa 4, phòng 217.”
Cô còn chưa kịp hỏi, anh đã nói trước. Thật đúng là… thần thông quảng đại.
Đây là lần đầu tiên An Ninh đặt chân vào khu ký túc nam, trong lòng hơi run. Khi cô vừa định giơ tay gõ cửa, cánh cửa đã mở ra trước, gương mặt tươi cười của Trương Tề ló ra:
“Nhanh ghê ha! Đại ca còn bảo tôi xuống đón cô cơ. Vào đi, vào đi!”
An Ninh khẽ cười, cố giữ bình tĩnh:
“Làm phiền rồi.”
“Haha, được cô đến là vinh hạnh của bọn tôi.”
Bên trong có người giả vờ thúc giục:
“Lão Trương! Mau cho mỹ nhân vào đi chứ!”
An Ninh hơi ngạc nhiên, vì trong phòng còn hai người lạ nữa. Đúng lúc ấy, Từ Mạc Đình vừa rửa mặt xong từ phòng tắm bước ra. Hai người chạm mặt.
Sắc mặt anh hơi tái, môi khô nhợt, nhưng đôi mắt vẫn sâu và sáng, khiến tim cô bất giác khựng lại một nhịp.
Một nam sinh có vẻ chững chạc tiến lại, đặt tay lên vai Trương Tề, cười chào cô. An Ninh lễ phép đáp lại.
Từ Mạc Đình liếc cô một cái, rồi đi đến bàn, rót ly nước uống. Phòng ký túc của sinh viên nam quả thật rộng hơn phòng nữ, nhất là khu của khoa Ngoại giao – thậm chí còn có cả phòng khách nhỏ.
“Thuốc đâu?”
Khi cô ngồi xuống cạnh anh, anh khẽ hỏi một câu.
Lập tức, ánh mắt của cả ba người trong phòng đều đổ dồn về phía họ.
Trương Tề cười lớn:
“Đại ca, chắc cũng nên nói rõ với bọn tôi chứ nhỉ?”
Từ Mạc Đình giọng nhàn nhạt:
“Muốn nghe bản công bố chính thức hay tuyên bố nội bộ?”
Anh xem qua mấy vỉ thuốc cô đưa, đọc hướng dẫn, rồi bẻ hai viên uống cùng nước.
“Chúng tôi chỉ muốn nghe sự thật thôi.”
Anh khẽ nhếch môi:
“Tôi còn tưởng mọi thứ đã rõ ràng rồi chứ.”
Nam sinh kia bật cười:
“Không thể tin nổi luôn đó.”
An Ninh ngồi ngay ngắn ở mép ghế, nghe họ nói mà chẳng hiểu hết, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh như thường. Thực ra, cô chỉ định đưa thuốc rồi về ngay, ai ngờ lại bị ba chàng kéo ở lại trò chuyện rôm rả – đúng là tám chuyện không phân giới tính thật!
Còn Từ Mạc Đình…
Anh tựa đầu lên vai cô, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô vốn định né ra, nhưng thấy giữa hai hàng mày anh hiện rõ vẻ mệt mỏi, bèn cứng người lại, không dám động đậy.
Ba người kia thấy thế, ánh mắt liền trao đổi một lượt, rồi đồng loạt đứng dậy rời đi, chẳng nói thêm lời nào.
Trong khoảnh khắc, căn phòng trở nên trống trải lạ thường.
An Ninh nhìn quanh, rồi nhìn ra hành lang có người qua lại, chỉ thấy muốn khóc không ra nước mắt:
Ít ra cũng phải đóng cửa lại chứ!
An Ninh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xanh sẫm đang dần nhuộm ánh chiều tàn, mây trắng như bị nhòe đi trong bóng hoàng hôn. Cô quay đầu lại, thấy hành lang vắng tanh, liền khẽ đưa tay ra, định nhẹ chạm vào vai người trước mặt. Nhưng ngay khi ngón tay cô còn chưa kịp chạm đến, bàn tay anh đã nắm lấy cổ tay cô, kéo xuống.