Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em (FULL)
  3. Chương 1 - Những ngày tháng trẻ dại
Trước
Sau

Quê nhà của Tiêu Thủy Quang là một khu tập thể cũ ở Tây An, nơi ba gia đình sống chung, chẳng phải họ hàng nhưng gắn bó bởi thứ tình cảm “cách mạng” của thế hệ bố mẹ.

Còn thế hệ của Thủy Quang thì có bốn đứa trẻ trong khu: hai trai, hai gái, tuổi tác gần sát nhau. Thủy Quang là nhỏ nhất, năm 1997 mới mười tuổi, Vu Cảnh Cầm mười một, còn hai cậu con trai – La Trí và Vu Cảnh Lam – cùng mười ba. Cùng lớn lên trong một khu tập thể, tình bạn giữa họ tự nhiên thân thiết hơn lũ trẻ bên ngoài. Dù nhỏ hơn Cảnh Cầm một tuổi, Thủy Quang vẫn học cùng lớp, tính tình hợp cạ, đi học về cùng, tình bạn của họ chẳng cần nói cũng tự hiểu.

Với hai cậu con trai, La Trí thì sôi nổi, cởi mở, còn Vu Cảnh Lam trầm lặng, chững chạc hơn tuổi. Thế nên, Thủy Quang hay quấn lấy La Trí, còn Cảnh Lam thường đi cùng em gái mình, Cảnh Cầm. Anh em họ thân thiết, Cảnh Cầm thỉnh thoảng lại kể với Thủy Quang rằng anh trai mình giỏi giang thế nào, học rộng biết nhiều ra sao, chăm chỉ thông minh đến đâu. Thủy Quang nghe xong chỉ cười, trêu:

“Ừ, ừ, anh cậu cái gì cũng đỉnh, nhất luôn rồi. Bao giờ cậu chán anh ấy, nhường cho tớ đi, để tớ cũng được vênh mặt một lần.”

Cảnh Cầm nghe thế thì cười đến lăn lộn, mắt sáng rực niềm vui.

Thủy Quang, La Trí, Vu Cảnh Lam và Cảnh Cầm là bạn thân từ thuở bé, quen nhau từ khi mới biết nhìn người, hiểu rõ từng tật xấu, từng thói quen của nhau, như những mảnh ghép chẳng thể tách rời.

Lên cấp ba, Thủy Quang và Cảnh Cầm bị tách lớp. La Trí cười bảo cặp đôi “song sinh dính liền” cuối cùng cũng chia cắt.

Năm lớp mười, thành tích của Thủy Quang luôn ổn, lúc nào cũng lọt top 5 lớp, top 20 khối. Nhưng chỉ mình cô biết để có được thứ hạng ấy, cô đã đổ bao nhiêu mồ hôi và tâm sức. Có lần sau kỳ thi giữa kỳ, bạn cùng bàn trêu: “Tiêu Thủy Quang này, lại top 5 lớp nữa, cậu đúng là gặp may!”

Thủy Quang nghĩ thầm: May cái gì mà may, bạn ơi. Mình cố gắng đến mức nào, chỉ mình biết thôi. Mỗi tiết học cô đều tập trung nghe giảng, tối về ôn bài, làm bài tập, chuẩn bị bài mới không ngừng nghỉ, chưa bao giờ đi ngủ trước mười một giờ. Tất nhiên, cô cũng tự nhủ mình không phải dạng vừa đâu, ít ra cũng có chút thông minh.

Hôm ấy, tan học, Thủy Quang đứng tựa bên cửa sổ, ngẫm nghĩ về bản thân. Cô thấy mình chẳng thể sánh bằng Cảnh Lam về sự thông minh, chẳng may mắn như La Trí, cũng chẳng chăm chỉ bằng Cảnh Cầm – kiểu người đi vệ sinh cũng cầm theo thơ Đường, ăn cơm mà nghĩ đến thuyết tương đối, luôn giữ vững top 5 khối. Anh em nhà họ đúng là cừ khôi. Nghĩ đến đây, Thủy Quang thở dài, tự than:

“Sao mình lại xui xẻo thế này chứ.”

Bạn cùng bàn liếc cô, bĩu môi:“Ôi dào, được điểm cao rồi còn giả vờ than vãn.” “Cậu cứ thích chọc mình thế? Sao không đi trêu bạn đứng nhất khối đi?”

Cô bạn kia “xì” một tiếng:

“Người ta ở xa quá, tớ với không tới, đành bắt nạt cậu gần đây thôi.”

Cô bạn này tên Tăng Mạt Ly, họ Tăng, nhưng ghét cái họ của mình vì thấy quê mùa. Ngay từ đầu năm học, cô đã tuyên bố với cả lớp rằng cứ gọi thẳng tên là Mạt Ly, hoặc Lily cũng được. Thế là chưa kịp nhớ mặt nhau, cả đám đã thân mật gọi cô là Lily. Cái tài giao tiếp của cô nàng đúng là không đùa được.

Mấy năm sau, Mạt Ly khoác vai Thủy Quang, cảm thán: “Tiêu Thủy Quang ơi, gặp cậu là như gặp mặt trời bảy tám giờ sáng, chỉ mình cậu chứng kiến thanh xuân đẹp đẽ nhất của tớ.”

Thủy Quang nghe xong muốn đáp lại rằng mình cũng thế, nhưng thấy sến quá, đành thôi.

Những ngày cấp ba của Thủy Quang trôi qua trong mơ hồ. Điều duy nhất cô chắc chắn là phải học thật giỏi để thi đậu một trường đại học tốt. Và còn một điều nữa, cô thích Vu Cảnh Lam.

Cảm giác ấy bắt đầu từ khi nào, chính cô cũng chẳng rõ. Anh ít nói, nhưng cô thích. Khi anh giảng bài cho cô và Cảnh Cầm, ánh mắt trầm tĩnh của anh làm cô say mê. Cô thích mùi hương sạch sẽ trên người anh, thích mái tóc đen nhánh, thích giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng của anh…

Thủy Quang lại thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Mùa xuân hoa nở, lòng người dễ xao động.

Tiết học cuối kết thúc, thầy kéo dài thêm mười phút. Cả lớp rộn ràng thu dọn đồ đạc, người về nhà, người chạy ra căn tin. Thủy Quang chậm rãi xếp sách vở vào cặp, rồi nghe tiếng gọi từ cửa sau:

“Thủy Quang, đi thôi!”

Là Cảnh Cầm. Cô ra khỏi lớp, đi cạnh Cảnh Cầm, than thở:

“Đói muốn chết luôn. Cầm ơi, có bánh quy nào trong cặp không?”

“Không, sáng nay anh tớ lấy hết rồi. Anh bảo hôm nay có trận bóng đá, chắc đói.”

Vu Cảnh Lam đúng là thiên tài. Lớp mười hai rồi mà vẫn có thời gian, tâm trạng và cả… hứng thú đá bóng.

Nói đến chuyện này, Cảnh Lam thích bóng đá là điều hiếm có. Một chàng trai thanh tú như anh, đáng lẽ hợp với cờ vua hay bơi lội hơn. Nhưng khi Thủy Quang xem một trận bóng của anh, ánh nắng chiếu trên gò má anh, tạo thành những mảng sáng lung linh. Thanh xuân từ anh tỏa ra, rực rỡ đến mức khiến tim cô rung động. Nhưng cô không yêu anh vì khoảnh khắc chói lóa ấy. Tình cảm ấy là từng chút, từng chút tích lũy, từng chút, từng chút lưu giữ, để rồi nhiều năm sau, cô mới nhận ra: Mình thích Vu Cảnh Lam.

Thủy Quang và Cảnh Cầm vừa đi vừa cười đùa, hướng về cổng trường. Từ xa, cô đã thấy Vu Cảnh Lam, dáng người cao gầy đứng dưới ánh hoàng hôn, bên cạnh là La Trí. Lại gần, cô nghe La Trí hào hứng:

“Hôm nay sướng quá! Tuần này áp lực kinh khủng, hết thi liên trường lại thi thử. Chơi thể thao, đổ mồ hôi đúng là cách xả stress đỉnh nhất.”

Cảnh Lam chỉ gật đầu, rồi nhìn thấy Thủy Quang và Cảnh Cầm, vẫy tay gọi.

Cảnh Cầm ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay sao tốt bụng chờ tụi em thế?”

La Trí cười lớn: “Anh lúc nào mà chẳng tốt bụng?” Rồi quay sang khoác vai Thủy Quang: “Này, sao cứ cúi đầu thế?”

Thủy Quang đáp: “Em ngại.”

La Trí “xì” một tiếng: “Trời ơi, nổi hết da gà rồi nè.”

Thủy Quang vốn dịu dàng, nhưng lớn lên cùng La Trí, cô ít nhiều nhiễm chút nghịch ngợm, xấu tính. La Trí là người hiểu rõ nhất. Cô cười, ôm bụng: “Đói muốn chết, về nhà thôi, em muốn ăn thịt.”

La Trí trêu: “Con gái gì mà động tí là đòi ăn thịt, xấu tính quá.”

“Nhưng thịt ngon thật mà. Nghĩ tới thôi là đói thêm.” Cảnh Cầm cười ngặt nghẽo: “Thủy Quang đúng là thẳng thắn nhất.”

La Trí thở dài: “May mà dáng em gầy, không thì ăn lắm thế này, mũm mĩm như heo rồi, cẩn thận sau này ế chồng.”

Lời nói ấy, nhiều năm sau, khi Thủy Quang thành “gái ế” thực thụ, cô mới thấy miệng La Trí đúng là “quạ đen”. Nhưng mấy năm đó, cô chẳng hề mũm mĩm chút nào. Mà thôi, đó là chuyện sau này.

La Trí vừa dứt lời, Vu Cảnh Lam lấy từ cặp ra một túi bánh quy, đưa cho Thủy Quang: “Thủy Quang, ăn tạm đi.”

Cô vui vẻ nhận lấy, nói lời cảm ơn.

Cảnh Cầm ngạc nhiên: “Ơ, anh, bánh quy anh không ăn à?”

Cảnh Lam đáp gọn: “Quên.”

Năm ấy, Cảnh Lam và La Trí thi đại học xong, chuẩn bị lên đường đến những thành phố khác. Cả hai đều đỗ trường danh tiếng. Khu tập thể mở tiệc linh đình, bày ba bàn lớn mời họ hàng, hàng xóm. Trường của La Trí ở huyện bên, không xa. Còn Cảnh Lam đi lên phương Bắc, trường top, nhưng xa lắm.

Dưới gốc cây đa lớn, bao nhiêu người say xỉn. Thủy Quang hình như cũng say. Cô nắm chặt lon bia rỗng, và chính mùa hè năm ấy, cô làm một việc ngốc nghếch. Nhìn mọi người xung quanh chúc mừng Cảnh Lam, cô đứng dậy, nói lớn: “Cảnh Lam, em thích anh.”

Rồi cô khẽ lặp lại, như thì thầm: “Em thích anh, thích anh.”

Cả không gian lặng đi. Chàng trai lớn hơn cô ba tuổi, cao hơn cô cả một cái đầu, quay lại nhìn cô. Đôi mắt anh đen láy, trầm tĩnh như khi giảng bài cho cô, giọng anh vẫn bình thản, dịu dàng: “Thủy Quang, em say rồi.”

Say? Thủy Quang sau này, khi uống rượu với bạn đại học, một chọi ba vẫn tỉnh như sáo. Họ trầm trồ: “Tiêu Thủy Quang, cậu đúng là nữ tướng, có bao giờ say đâu!”

Cảnh Lam ơi, tớ từ nhỏ đã uống được rượu, thích uống rượu, cậu sao lại không biết?

Mẹ Thủy Quang lúng túng cười: “Con bé nghịch ngợm thôi, đừng để ý!”

Người lớn nhìn cô, mỉm cười độ lượng. Cảnh Cầm khẽ kéo tay áo cô: “Thủy Quang, sao thế?”

La Trí nhìn cô, cau mày. Chẳng ai coi đó là chuyện nghiêm túc. Người thì nghĩ cô đùa, người không tin, người chỉ thấy ồn ào.

Nhưng Thủy Quang vẫn nhìn anh, từng chút, từng chút nghĩ thầm: Vì em nhỏ hơn anh, anh thấy không đáng tin? Hay vì anh không muốn chấp nhận, nên chọn lảng tránh? Anh chỉ cần cho em một lý do, bất kỳ lý do nào, đừng… thờ ơ như thế.

Thủy Quang gục xuống bàn, giơ lon bia rỗng lên: “Mẹ, con say rồi.”

Mẹ cô bật cười, vỗ nhẹ má con gái.

Đầu tháng chín, Cảnh Lam và La Trí lên đường. Thủy Quang tiễn La Trí, không vì gì khác, chỉ vì cô thân với La Trí hơn Cảnh Lam.

Khi mẹ La Trí đi chỗ khác, anh ấy nói: “Thủy Quang, Cảnh Lam không muốn em phân tâm chuyện học hành. Cậu ấy … đợi thi đại học xong…”

Thủy Quang ngắt lời: “Dù có thích ai, em cũng không để ảnh hưởng việc học. La Trí, cảm ơn anh đã an ủi.”

La Trí thở dài: “Gọi anh một tiếng anh trai đi, để cho anh đi mà vui vẻ chút! Từ nhỏ tới lớn em có gọi ạnh là anh trai bao giờ đâu.”

Thủy Quang cười: “Anh La Trí, đi đường bình an, tương lai rực rỡ nhé.”

Ngày tháng trôi qua, dù mệt mỏi, buồn bã hay hạnh phúc, thời gian vẫn bước đi theo nhịp của nó, chẳng vì lòng người mà dừng lại. Lên lớp mười một, kỳ thi lớn đầu tiên, Thủy Quang bất ngờ đạt hạng ba toàn khối. Mạt Ly liếc cô: “Cậu đúng là kỳ lạ!”

Thủy Quang nghĩ thầm: Kỳ lạ vẫn hơn là ăn may.

Hôm đó, cô đi tìm Cảnh Cầm. Cảnh Cầm đang đứng ở hành lang gọi điện, thấy Thủy Quang thì kéo cô đi, vừa đi vừa nói: “Tớ hạng năm! Cậu nói xem anh tớ có nên thưởng gì không nhỉ?”

Hai người ngồi bên bồn hoa, Thủy Quang ngẩng đầu nhìn ánh sáng lấp lánh xuyên qua tán cây, thầm nghĩ thiên nhiên thật kỳ diệu. Rồi cô nghe Cảnh Cầm nói: “Thủy Quang lần này hạng ba! Giỏi chưa?”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, nhưng ánh sáng ấy làm Thủy Quang hoa mắt. Cô đứng dậy: “Tớ về lớp đây, hơi choáng.”

Cảnh Cầm “ơ” một tiếng, khi quay lại thì Thủy Quang đã vẫy tay chào tạm biệt.

Cô mơ hồ nghe Cảnh Cầm nói vào điện thoại: “Thủy Quang choáng, về lớp rồi.”

Cô không nói dối, thật sự choáng. Về lớp, Thủy Quang gục xuống bàn. Bạn cùng bàn đẩy cô: “Sao thế? Hạng ba rồi mà còn buồn à?”

Thủy Quang quay đầu: “Lily, tớ đang buồn. Đẩy nữa tớ cắn cậu đấy.”

Mạt Ly lại “xì” một tiếng: “Cắn không chết tớ được đâu!”

Thủy Quang… chịu thua.

Kỳ nghỉ hè lớp mười một đến nhanh, nhưng trôi qua chậm chạp. Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Thủy Quang ngủ vùi tận hai mươi tiếng. Lúc dậy ăn trưa, bố cô – hiếm hoi được nghỉ ở nhà – lắc đầu nói với mẹ: “Con gái mình nuông chiều quá rồi.”

Thủy Quang thầm nghĩ: Ngủ một giấc dài có gì to tát đâu. Nhưng với một quân nhân như bố cô, người coi từng giây là hiệu quả và ý chí, ngủ nướng là điều không thể chấp nhận.

Dưới áp lực của bố, Thủy Quang ăn vội rồi chạy ra sân. Thấy cửa nhà họ Vu mở, cô nhớ tối qua Cảnh Cầm bảo sáng nay đi leo núi với bố mẹ. Về sớm thế sao? Cô bước sang, gọi to:

“Về sớm thế, Cảnh…”

Chữ “Cầm” chưa kịp thốt ra thì cô thấy người đang cầm cốc nước uống – Vu Cảnh Lam.

Thấy cô, anh dừng lại, rồi nói: “Thủy Quang, lâu rồi không gặp.”

“Cũng chỉ nửa năm thôi, bình thường mà.”

Thủy Quang nhìn quanh, thấy bố mẹ anh chưa về: “Ăn cơm chưa? Qua nhà em ăn chút đi, bố mẹ em đều ở nhà.”

Cảnh Lam nhẹ nhàng từ chối: “Thôi, Cảnh Cầm và bố mẹ anh sắp về rồi. Anh vừa gọi cho họ.”

Cô không biết nói gì thêm. “Ừ, vậy em về trước. Cảnh Cầm về thì em sẽ qua.”

Cảnh Lam nhìn cô một lúc, khẽ đáp: “Ừ.”

Thủy Quang giờ đây sợ mùa hè, sợ kỳ nghỉ. Cô sợ mình lại lỡ lời, lại nói “Em thích anh”, rồi anh sẽ đáp: “Em nói gì? Anh không nghe rõ.”

Vài ngày sau, La Trí cũng về. Tối đó, Thủy Quang nghe các bác trong khu tập thể ngồi hóng mát, trò chuyện: “Chớp mắt một cái, bốn đứa nhỏ đã lớn cả rồi, nhanh thật.” “Ừ, nhanh thật.”

Nhưng kỳ nghỉ này, sao mà dài lê thê. Thế là Thủy Quang đăng ký lớp học võ tự do. Từ năm sáu tuổi, cô đã bị bố gửi đi học võ để tự vệ. Hồi nhỏ, nhà cô dán đầy giấy khen võ thuật, còn giấy khen học tập thì ít ỏi. Lên cấp ba, mẹ cô không chịu nổi, quát bố:

“Ông định biến con gái thành con trai thật à? Đủ rồi, không học đánh đấm nữa, tập trung học hành đi, không thi đậu đại học, tôi xử cả hai bố con!” Mẹ cô hiếm khi nổi giận, nhưng đã giận thì như núi lửa. Thế là bố cô đành “thả tự do” cho cô.

Hồi nhỏ, Thủy Quang từng thấy khổ, bạn bè học múa ba-lê, kéo vĩ cầm, tập thư pháp, còn cô thì ngày nào cũng ép dẻo, đá chân, đấm bao, đau đớn và mệt mỏi, khóc không ít. Nhưng sau hai năm, cô quen dần, dù đôi khi mệt, cô chẳng còn khóc vì đau nữa.

Thành thạo rồi, cô thấy mình ngầu lắm. Dù nhỏ con, nhưng đánh nhau thì chẳng ai địch nổi, nhờ kỹ thuật chứ không phải sức mạnh. Có lần, một thằng con trai bắt nạt Cảnh Cầm, cô chỉ vài chiêu đã vật nó xuống đất.

Lên cấp ba, cô tập trung học hành, vì không muốn mẹ buồn, và vì cô có mục tiêu của riêng mình – một mục tiêu cao vời, không nỗ lực thì chẳng thể chạm tới.

Ngày đầu đến lớp võ tự do, Thủy Quang bất ngờ gặp Mạt Ly. Hai người chạm mặt, Mạt Ly “trời ơi” một tiếng, Thủy Quang “ôi” một tiếng.

Từ hôm đó, Mạt Ly không bao giờ dám trêu Thủy Quang về điểm số nữa. Đôi khi, bạo lực đúng là hiệu quả hơn lý lẽ.

Kỳ nghỉ hè trôi qua chậm rãi. Thủy Quang bận rộn với lớp võ, bận chuẩn bị cho mục tiêu thi vào trường đại học của Cảnh Lam. Vậy nên, cả mùa hè, La Trí hay than với Cảnh Lam: “Thủy Quang bận tối mắt, em ấy cần gì phải cố đến thế?”

Cảnh Lam chỉ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt khẽ trầm, một tia sáng lướt qua đáy mắt, lặng lẽ mà sâu thẳm.

Năm lớp mười hai của Thủy Quang như một trận chiến. Cô từng bước tiến gần mục tiêu của mình, dù anh ấy không thấy, dù anh ấy chẳng bận tâm.

Tháng Sáu năm 2006, Thủy Quang dồn hết tâm sức, cắm cúi làm bài thi. Kết thúc môn cuối, cô bước ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang ngoài trời. Cô lấy điện thoại, lần đầu tiên gọi cho Vu Cảnh Lam.

Đầu bên kia vang lên hai tiếng chuông thì anh bắt máy, giọng trầm tĩnh: “Thủy Quang.”

Khoảnh khắc ấy, mắt cô đỏ hoe, ươn ướt. “Cảnh Lam, em thi xong rồi.”

“Ừ, anh biết.”

“Em…. có thể đăng ký trường của anh không?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi anh khẽ nói: “Anh đợi em..”

Nhưng mùa hè năm 2006, Vu Cảnh Lam ra đi mãi mãi, trên chuyến bay về Tây An. Vụ tai nạn của hãng hàng không Đông Hàng được báo chí đưa tin, cuối cùng được kết luận là “tai nạn bất ngờ”.

Tai nạn bất ngờ.

Bốn chữ ấy khiến Thủy Quang chết lặng. Bốn chữ ấy cướp đi chàng trai dịu dàng, trầm tĩnh, sạch sẽ mà cô nhớ nhung bao năm – Vu Cảnh Lam, người sẽ chẳng bao giờ trở về nữa.

Đêm đó, Thủy Quang ngồi bên mép giường, chẳng thể chợp mắt. Cả khu tập thể, không ai ngủ được.

Tháng Chín năm 2006, Thủy Quang đặt chân đến ngôi trường ở phương Bắc. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời anh từng ngắm, thì thầm: “Cảnh Lam, anh đã nói sẽ đợi em, em đến rồi đây. Em giữ lời hứa, nhưng anh thì không.”

Thủy Quang là một cô gái xuất sắc. Dù ở ngôi trường đầy nhân tài, cô vẫn nổi bật. Học hành giỏi, biết võ thuật, hát hay, cô thu hút không ít người theo đuổi, nhưng đều từ chối. Bạn cùng phòng bảo Thủy Quang đã có người trong lòng, cũng học trường này, và cô vẫn viết thư cho người ấy.

Năm 2007, Thủy Quang nuôi một chú chó chăn cừu tên Edward, được phép để ở phòng trống dưới ký túc xá. Bạn cùng phòng thích Edward, chăm nó còn kỹ hơn chăm mình, rảnh là dắt nó đi dạo, khiến cuộc sống đại học bớt tẻ nhạt.

Mùa xuân năm 2008, Thủy Quang cảm thấy mình ngày càng tệ. Cô tự nhủ, đừng bước theo dấu chân anh nữa, đừng lặp lại rằng “anh đang đợi mình”. Tiêu Thủy Quang, chẳng ai đợi cậu đâu, chẳng ai…

Cô thà để anh mãi là vầng trăng xa vời, còn hơn để anh xa cô đến thế, xa mãi mãi.

Cô nói: “Cảnh Lam, em thả anh tự do rồi.”

Hôm ấy, Cảnh Cầm gọi điện, bảo trong di vật của anh trai có một lá thư, hay đúng hơn là một mẩu giấy kẹp trong sách, làm dấu trang. Cảnh Cầm nói::

“Hoa bên đường đã nở. Người cứ thong thả về. Cảnh Lam. Hè 2005.”

Ngày hôm ấy, cô khóc đến nghẹn ngào

Trương Tranh Lam đứng bên cửa sổ, nhìn xuống khu vườn sau tòa nhà giảng đường. Cô gái ấy ngồi trên băng ghế gỗ quen thuộc, khóc đến xé lòng.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa
Nuôi kẻ thù để gây rắc rối
IMG_0059
Đây không phải HE ta muốn
BÌA TÌNH ĐẦU
Tình Đầu
68ce0719a998d201c3532f411
Hỷ Thước Ngày Xuân
BÌA TRUYỆN ĐÊM HÈ
(18+) Chuyện Tình Đêm Hè
Thầm Lặng
Thầm Lặng
Tags:
Ngôn Tình, Tình cảm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz