Giới Thiệu
Mười lăm năm yêu lầm, Tống Cảnh Đường đánh cược cả tương lai vì Hoắc Vân Thâm. Thế nhưng ngay ngày sinh hạ cặp song sinh long phượng, cô lại trở thành người sống thực vật. Năm năm sau tỉnh lại, câu nói đầu tiên cô nghe được lại là lời nguyền lạnh lùng từ chính người chồng đầu ấp tay gối: “Tốt nhất cô đừng bao giờ tỉnh lại.” Càng đau đớn hơn, hai đứa con ruột của cô lại gọi tình nhân của anh ta là “mẹ”.
Tình yêu tan vỡ, Tống Cảnh Đường giả mù, tỏ ra yếu thế để quay trở lại Hoắc gia. Lần này, cô không còn cam chịu nữa — tự tay xé nát “bạch nguyệt quang”, thẳng chân đá văng kẻ bạc tình, đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình, lột xác tái sinh.