Giới Thiệu
Kiếp trước, vì muốn có được Phó Kinh Niên, ta đã dùng thủ đoạn hèn kém, chèn ép thanh mai của hắn.
Sau khi thành thân, hắn thường xuyên lui tới thăm hỏi nàng, còn đối với ta, chỉ một mực lạnh nhạt.
Lòng ta ghen tức ngùn ngụt, bèn ép buộc đem thanh mai ấy gả cho người biểu đệ phóng đãng của ta làm thiếp.
Nhưng dù ta có ra tay thế nào, Phó Kinh Niên vẫn luôn tin tưởng nàng ta, ánh mắt hắn nhìn nàng chưa từng vẩn đục.
Mười năm chẳng qua như giấc mộng, cho đến khi phụ hoàng băng hà, hậu thuẫn của ta hoàn toàn sụp đổ.
Kết cục của ta, là chết thảm nơi doanh trại lạnh giá, hắn đứng nhìn với ánh mắt băng hàn.
Giật mình tỉnh giấc, tựa hồ đã trải qua một kiếp luân hồi.
Khi mở mắt lần nữa, ta thấy mình đang trở về đêm định mệnh năm ấy – đêm ta định bỏ hợp hoan tán vào chén rượu của Phó Kinh Niên.
Tay ta run lên, giọng nói lạnh giá mà kiên quyết vang lên trong phòng tịch mịch: “Lần này, ta sẽ không còn u mê nữa.”