Giới Thiệu
Ngày tôi cắt cổ tay, cũng là ngày chồng tôi đón “bạch nguyệt quang” của hắn từ nước ngoài trở về. Hắn lạnh nhạt nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói chẳng chút cảm xúc: “Không phải ban đầu cô nói chỉ cần được gả cho tôi, chuyện gì cô cũng chịu được sao? Mới chút chuyện thế này đã không chịu nổi rồi à?”
Người phụ nữ đứng bên hắn dáng vẻ dịu dàng, nụ cười lại mang chút đắc ý nhẹ nhàng nói xen vào: “Người anh ấy yêu từ đầu đến cuối chỉ có tôi. Nếu không phải cô dùng tính mạng của dì mình để uy hiếp, anh ấy còn lâu mới chấp nhận cưới cô. Giờ mọi thứ chỉ là trở về đúng chỗ thôi.”
Mẹ chồng người từng được tôi cứu mạng lúc ấy cũng lạnh giọng nói: “Tiền tôi trả cho cô coi như báo ân. Hãy buông tha cho con trai tôi đi. Ly hôn đi, như thế sẽ tốt cho tất cả.”
Tôi khẽ cười, môi tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt lại bình thản đến đáng sợ. Ly hôn ư? Dễ thế sao? Không, tôi sẽ không ly hôn. Bởi vì… chồng tôi, sắp chết rồi.