Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Thông tin truyện

Chương 8 - END

  1. Trang chủ
  2. Có Mới Nới Cũ
  3. Chương 8 - END
Trước
Thông tin truyện

Hai người họ được đưa vào bệnh viện cùng lúc.  Mẹ của Phó Từ từng thoát chết trong phòng ICU, nay lại trở về đúng nơi đó  như một vòng tròn định mệnh khép kín.

Khi bà vừa tỉnh lại, Lâm Sương khóc nức nở gọi điện cho anh: “Dì Tưởng bị chị Tống Tiểu Vũ chọc tức đến nhập viện rồi, sau khi cấp cứu xong, dì cứ hỏi anh mãi. Anh đang ở đâu vậy, A Từ?”

Giọng anh yếu ớt: “Tôi vẫn đang làm xét nghiệm tổng quát, cô thuê người chăm sóc đi.”

“Anh không đến thăm dì và em sao? Đó là mẹ ruột anh đấy! Hay đúng như dì nói, có vợ rồi thì quên luôn mẹ mình là ai?”

Tôi ngồi cạnh, bình thản gọt táo: “Có cần tôi qua xem hộ anh không?”

“Không cần đâu, em.”

Anh cúp máy, nhắm mắt dựa vào thành giường. Kết quả xét nghiệm đặt trên bàn  ung thư dạ dày giai đoạn cuối.  Anh chẳng còn đủ sức để chống chọi, càng không đủ hơi sức để đối mặt với họ nữa.

“Bác sĩ nói anh không còn sống được bao lâu,” anh khẽ nói, rồi liếc xuống bụng tôi. “Không biết… anh có kịp nhìn thấy con ra đời không.”

Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng điềm nhiên: “Anh từng có hai đứa con rồi, chỉ là anh không cho chúng cơ hội được sống.”

Anh im lặng thật lâu, rồi nói:  “Anh cũng đâu phải không biết rung động. Lần đầu em nói có thai, anh đã tra từ điển cả đêm, nghĩ nếu là con trai thì đặt tên Phó Dung, con gái thì là Phó Chỉ. Đến lần thứ hai, anh còn mong là sinh đôi để cả hai cái tên đều được dùng.”

Tôi mỉm cười nhạt:  “Mùng năm Tết, tôi đến nhà chúc Tết mẹ anh. Người tình của anh đã đẩy tôi ra khỏi cửa. Dù là Phó Dung hay Phó Chỉ, cũng đều không còn nữa.”

Tôi ăn hết miếng táo cuối cùng, phủi tay, nói khẽ: “Phó Từ, sau này tôi sẽ không đến thăm anh nữa. Tạm biệt.”

Rời khỏi phòng bệnh của anh, tôi đi thẳng đến cuối hành lang, đẩy cửa bước vào căn phòng bên cạnh.  Mẹ anh đang nằm đó, thở bằng ống oxy. Thấy tôi, bà vẫn ném cho tôi ánh nhìn căm hận  y như mọi khi. Một nắm gạo khi đói là ân, gánh gạo khi no lại thành oán. Trên đời này, luôn tồn tại những hận thù được sinh ra từ sự hồ đồ và đê tiện như thế. “Con trai bà sẽ không đến đâu,” tôi nói, giọng đều đều. “Anh ta bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối rồi. Cũng nằm y như bà thôi, đau đớn lắm.”

Bà ta định vùng dậy lao về phía tôi, tôi lùi lại một bước, nhìn thẳng:  “Đến nước này rồi còn chưa phân biệt được đúng sai, tốt xấu. Sống cả đời trong sự mê muội và ích kỷ, đúng là đáng thương. Có một người điên làm mẹ, cuối cùng đến cả mạng sống cũng phải đắp bù vào.”

Bà ta giãy giụa, quơ tay làm rối tung dây điện và ống truyền. Khi bác sĩ và y tá hốt hoảng chạy đến, tôi quay lưng bước ra, vừa lúc chạm mặt Lâm Sương.

“Cô đến đây làm gì? Cô nói gì với dì Tưởng hả?” cô ta quát lên.

Tôi thản nhiên đáp: “Tôi chỉ nói với bà ta rằng căn nhà bà đang ở, tôi thấy ngứa mắt quá nên đã cho treo bảng bán rồi.”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào cô ta.  “À, nghe nói cô là trẻ mồ côi à? Vậy cũng hợp đấy. Có thế thì mới quen được cái kiểu sống bị ghét bỏ, cô lập, chẳng ai dung chứa. Cô thấy tôi nói đúng không?”

Hai tháng sau, mẹ của Phó Từ qua đời. Anh gọi điện cho tôi. Không nhắc gì đến chuyện gặp mặt, chỉ khẽ hỏi: “Em có thể đến thăm anh một chút được không?”

Tôi đang bận tiếp quản công ty. Chỉ bảo thư ký mới mua một phần cơm từ quán ăn cũ của chúng tôi, gửi đến bệnh viện cho anh.  Triệu Lê tuổi đã cao, không còn đủ tinh thần để tiếp tục công việc, tôi cũng chưa tìm người thay thế.

Tống Nhất Nhất ra đời vào một ngày mùa đông lạnh cắt. Tiếng khóc của con bé vang vọng khắp căn phòng  giòn tan, trong trẻo, như một mảnh ánh sáng nhỏ giữa đêm dài. Nó sẽ không bao giờ biết, mẹ nó  Tống Tiểu Vũ  từng mong được gặp con đến thế nào. Chỉ vì bị giọng nói của Phó Từ bủa vây, cô đã chọn cái chết bi thương nhất. Cô từng kiên trì rất lâu, nhưng rồi gục ngã vào ngày Lâm Sương trở về nước.

Còn tôi  người nhặt lại cây gậy tiếp sức từ tay cô ấy  không phải là người lương thiện, nhưng tôi sẽ thay cô đi hết con đường này. Để Tống Nhất Nhất lớn lên trong tình yêu, trong sự bảo vệ và tự do mà mẹ nó từng khát khao.  Để nó trở thành một cô gái mạnh mẽ, có trái tim màu hồng phấn.

Nghe nói, đúng khoảnh khắc con bé cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc Phó Từ ngừng thở. Chỉ là… trên đời này, đã chẳng còn ai bận tâm đến điều đó nữa.

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 8 - END

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

IMG_0059
Đây không phải HE ta muốn
Đối Tượng Công Lược Hối Hận Rồi
Đối Tượng Công Lược Hối Hận Rồi
Bí Mật Trong Điện Thoại
Bí Mật Trong Điện Thoại
Đầu kia sợi dây định mệnh
Đầu Kia Sợi Dây Định Mệnh
Mối tình bí mật (1)
Mối Tình Bí Mất
Thanh Thanh Hoài Ca
Thanh Thanh Hoài Ca
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz