Chương 61
Chương 61: Quả Phụ Của Tiên Nhân
Sáng ngày Liễu Thương Lĩnh rời đi, ta ở Trạc Trần Điện cùng Chỉ Yên. Ta không phải là người khéo an ủi, mà nàng ấy đại khái cũng chẳng cần an ủi, thế là ta cứ thế nằm bò trên cửa sổ, để nàng ấy ở trong sân luyện một ít công phu ngoại gia. Bây giờ không sợ Mặc Thanh phát hiện, ta cứ yên tâm mà dạy.
Mấy ngày trước, khi ở trong thân thể này, ta giúp nàng ấy đả tọa tu luyện, nàng ấy cũng tự mình tranh thủ thời gian tu hành, Hoàn Nguyên Đan cũng đã ăn mấy viên rồi nên tu vi đã tăng lên không ít. Mặc dù vài lần ta dùng thân thể nàng ấy thi triển pháp lực vượt quá khả năng, gây ra một chút tổn hại cho cơ thể này, nhưng cũng nhờ vậy mà cực nhanh đẩy giới hạn tu vi của nàng ấy lên.
Nếu nói lúc mới vào Vạn Lục Môn, tu vi của nàng ấy ước chừng chỉ là một ma tu cấp trung hạ, thì hiện tại, ta có thể đảm bảo, nếu Chỉ Yên tái ngộ tình cảnh bị Bắc Sơn chủ đánh trước kia, tự nàng ấy cũng sẽ không làm kém hơn ta.
Ta để nàng ấy dồn hết tâm trí vào việc luyện công, nàng ấy cũng phối hợp. Cả một ngày trời, nàng ấy mệt nhoài, chẳng còn hơi sức đâu mà suy tính chuyện của Liễu Thương Lĩnh.
Dạy đến chạng vạng tối, ta thấy mặt trời đã lặn, có thể chạy ra ngoài thong dong rồi, liền thương lượng với Chỉ Yên. Ta sẽ đi Chợ Quỷ trả nợ trước, đợi đến giờ Tý thì Chỉ Yên sẽ mang theo thân thể của nàng ấy đến tìm ta. Như vậy, sau khi ta trả xong nợ Chợ Quỷ là có thể trực tiếp mang thân thể nàng ấy quay về. Hoàn toàn không làm lỡ mất một canh giờ quý giá để dính lấy Mặc Thanh.
“Thế còn ta?” Chỉ Yên có chút tủi thân, “Ngươi cứ thế bỏ ta lại Chợ Quỷ sao?”
Ta nghiêm trang nhìn nàng ấy: “Bận rộn cả ngày, ngươi nhất định muốn yên tĩnh một mình…”
“Ta không muốn.”
“… Đừng có cãi.” Ta đáp, “Ngươi nhất định muốn yên tĩnh. Ta cho ngươi thời gian đúng một canh giờ này, ngươi cứ lượn lờ đâu đó hóng gió cũng được, đợi một canh giờ sau sẽ tự động hồi hồn, đừng hèn nhát.”
Nàng ấy cắn môi, cuối cùng vẫn chịu thua nói một tiếng: “Được rồi…”
Thế là ta chẳng chút khách khí mà bay thẳng về phía Chợ Quỷ.
Ta phi như bay, đến giờ Hợi đầu mới xem như miễn cưỡng tới được Chợ Quỷ. Vẫn còn hơn nửa canh giờ nữa mới đến giờ Tý, đủ để ta xử lý sạch sẽ đống hỗn độn ở đây.
Việc đầu tiên ta nghĩ đến là đến Cửa hàng Địa Phủ tra sổ sách, xem rốt cuộc nợ đã trả được bao nhiêu tiền, sau đó tiện đường tìm Tào Ninh và mẹ hắn, tính toán tiền bạc, rồi cùng nhau viết lục thư ly hôn. Nhưng ta căn bản không cần tìm, bà Chu thị đã tìm đến ta trước tiên.
Bà ta lùn hơn ta, vậy mà lại còn liếc xéo trừng mắt nhìn ta. Ta biết bà ta chướng mắt ta, trong mắt bà ta, ta là một con hồ ly tinh đã câu dẫn và mê hoặc tâm hồn con trai bà ta. Biết bà ta giận ta, ta cố ý vén vén tóc trước mặt bà ta, làm ra vẻ càng thêm quyến rũ: “Nợ đã trả xong rồi chứ gì, mau gọi con trai bà đến đây, viết lục thư đi.”
“Viết cái gì mà viết!” Nghe ta vừa mở miệng, bà Chu thị đã lập tức bùng nổ, “Con trai ta thăng tiên rồi! Hắn thăng tiên rồi! Còn viết lục thư cái gì!” Bà ta xông lên muốn túm lấy ta, nhưng vẫn xuyên qua cơ thể ta như cũ. Bà ta ngã nhào trên đất, khóc lóc gào thét: “Ngươi trả con ta lại đây!”
Hả?
Cái gì?
Ta có chút ngây ra.
Tại sao mỗi lần ta gặp bà lão này lại luôn xảy ra những chuyện khiến ta không thể hiểu nổi? Cái gì gọi là thăng tiên? Ta hỏi bà ta: “Hắn chết lâu như vậy rồi mà còn có thể thăng tiên? Thăng tiên là chế độ gì? Hắn thăng tiên thì liên quan gì đến ta, làm sao ta trả lại cho bà?”
“Đều tại số tiền vàng mã ngươi đã đốt!” Bà Chu thị vừa lau nước mắt, vừa chỉ vào ta mà trách mắng: “Đều tại ngươi đốt cho hắn nhiều tiền như thế! Tiền nhiều quá, công đức liền viên mãn, hắn trực tiếp phi thăng, lên trời rồi, không về nữa!”
Hả? Đốt vàng mã nhiều quá cho những kẻ có công đức tốt như các ngươi, còn có thể đốt cho các ngươi lên trời sao?
Lúc mới đến Chợ Quỷ này, chẳng có ai nói với ta cái quy củ này hết!
“Ta tận mắt nhìn con trai ta lên trời, chính mắt thấy hắn bay đi!” Bà ta khóc lóc ai oán, nhưng không hiểu sao ta lại cảm thấy… hơi buồn cười?
Nhưng vì tiếng khóc gào, la lối của bà ta ngày càng lớn, lại thu hút sự chú ý của đám quỷ hồn xung quanh.
Trong lòng ta giật thót, không muốn lại bị gán thêm tội danh gì nữa mà phải vào địa lao nằm ba ngày. Ta đang định ngăn bà ta lại, thì đột nhiên một quỷ hồn lướt đến. Đó là Tử Du bay tới, đỡ bà Chu thị đang nằm dưới đất dậy: “Bà lão này, thật là không biết điều. A tỷ nhà ta đã giúp con trai bà phi thăng thành tiên, đó là công đức mà bao nhiêu người cầu còn không được, là phúc phần mà mấy kiếp các người mới tu được, sao bà lại còn oán giận a tỷ ta!”
Bà Chu thị nức nở khóc, không đáp lời.
“A tỷ, chúng ta đi thôi.”
Tử Du đưa tay, kéo ta sang một bên, muốn ta tránh xa bà lão này, rời khỏi nơi thị phi. Ta hiểu ý tốt của hắn, nhưng…
“Thế lục thư của ta đâu?” Ta nhìn Tử Du, rồi lại nhìn bà Chu thị: “Lục thư của ta đâu? Ta đi viết với ai bây giờ?”
Tử Du cười nhìn ta: “’Tướng công’ của ngươi đã phi thăng rồi, còn cần viết lục thư làm gì nữa. Bây giờ ngươi là quả phụ của tiên nhân, đã được khôi phục tự do, việc tái giá cũng tự do.”
Vậy cũng… nói cách khác…
Vì hai viên Hoàn Dương Đan, ta đã nhận lấy danh hiệu quả phụ sao?
Ừm…
Ta sờ sờ cằm suy ngẫm, nếu ta không kể chuyện này cho Mặc Thanh, chắc hắn cũng không tra ra được chuyện này đâu nhỉ? Chi bằng ta giấu hắn cả đời luôn. Dù sao thì sau này khi cả hai chúng ta đều chết đi, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà so đo chuyện ta đã từng làm… quả phụ của một vị tiên nhân.
Tuy nhiên, cho dù hắn có biết, chắc cũng không sao.
Ta vừa suy tư, vừa bay theo Tử Du đến tửu lâu. Nhưng đang bay thì ta đột nhiên kịp phản ứng: “Thế còn ta!”
Tử Du bị câu nói bất chợt của ta làm cho giật mình quay đầu lại: “Sao vậy?”
“Còn ta?” Ta ngây người nhìn hắn chằm chằm: “Ta nhận được nhiều giấy tiền như vậy, ta có khi nào cũng bị đốt cho phi thăng lên trời không?”
Tử Du dường như bị ta chọc cười: “A tỷ, ngươi lo xa rồi. Ngươi không thể thành tiên được đâu.”
“Vì sao?”
“Người đã gây ra tội sát sinh thì không thể thăng tiên được.” Hắn kiên nhẫn giải thích cho ta, “Thực ra như vậy vẫn chưa đủ. Muốn thăng tiên, cần phải mười kiếp không sát sinh, sống nhân từ, tích lũy đại công đức, mới có thể thăng tiên. Chẳng qua là mệnh số của thư sinh kia vừa tới, a tỷ chỉ là người đưa hắn thêm một đoạn đường mà thôi.”
Ồ…
Ta thấy hơi rùng mình: “Hóa ra đốt giấy tiền còn có thể thăng tiên, sao trước đây chẳng ai nói với ta?”
Tử Du có chút dở khóc dở cười: “Quỷ hồn nhận lấy giấy tiền, thực chất là nhận lấy một phần tâm ý của nhân gian. Tâm ý càng nhiều, chứng tỏ người này khi còn sống làm càng nhiều việc thiện. Một phần giấy tiền, một phần công đức. Sau khi công đức tích lũy đến một mức độ nhất định, tự nhiên sẽ sinh ra biến hóa. Nhưng vì muốn đốt số tiền thật sự quá nhiều, nên ta cũng là… lần đầu tiên nghe nói có người vì đốt giấy tiền quá nhiều mà được đốt lên trời. Người bình thường không ngờ tới, dĩ nhiên không thể nói cho ngươi biết.”
Nói tóm lại, vẫn là ta trả nợ… dùng sức quá mạnh.
Cái này cũng không thể trách ta! Trách Mặc Thanh, tự dưng thu nhiều môn đồ như vậy, một đám môn đồ của Bắc Sơn mới đốt có hai ngày đã đốt cho người ta thăng tiên rồi.
“A tỷ, ngươi cũng đừng bận lòng. Bây giờ ngươi là quả phụ của tiên nhân, hắn lên trời chắc chắn sẽ chiếu cố ngươi nhiều đấy.”
Ta bĩu môi, thăng tiên rồi có chiếu cố hay không cũng kệ, Lộ Chiêu Diêu ta không cần thứ đó, không phải cũng vẫn sống khỏe re… à, không đúng, ta cũng nửa sống nửa chết lê lết được đến bây giờ.
Ta theo Tử Du, ngồi lên lầu hai tửu quán của bọn hắn. Ta nhìn hắn, gõ gõ mặt bàn: “Vậy chúng ta nói chuyện của ngươi đi.” Ta chống một tay lên đầu nhìn hắn, “Sao ngươi đột nhiên biết ta khi còn sống đã gây ra tội sát sinh? Trước đó, ta đâu có nói với ngươi chuyện này?”
Tử Du im lặng.
Ánh mắt hắn chợt lóe lên, rồi nở nụ cười: “Môn chủ… anh minh.”