Chương 32
### Chương 32
Mấy ngày chờ vỏ kiếm Lục Hợp thành hình, ta cũng lười chẳng buồn chạy đi đâu.
Sáng ở Trạc Trần Điện dạy Chỉ Yên ngồi thiền, tiện thể khinh bỉ nàng từ nhỏ được nuông chiều, tu hành chẳng nghiêm túc, kiến thức cơ bản cũng nhớ không xong. Chỉ Yên cắn răng chịu đựng. Chiều sai nàng xuống núi tìm người đốt vàng mã cho ta, về rồi báo số lượng, ta lại tiện mồm chê nàng chẳng có sức hút, kéo không nổi ai. Chỉ Yên vẫn cắn răng nhịn.
Tối đến chẳng có việc gì, ta cũng không muốn nhập vào thân thể nàng chạy lung tung nữa, trả lại cho nàng tự do hoạt động. Chỉ Yên thấy lạ, rời hồn ra hỏi:
“Lộ Chiêu Diêu, sao hôm nay ngươi cứ ỉu xìu thế hả? Mở miệng ra là châm chọc người ta? Có phải tâm tình không tốt nên mới bắt nạt ta cho vui không?”
Ta nằm dài trên giường, gác chân, liếc nàng:
“Vi sư rất hài lòng.”
“Hài lòng cái gì?”
“Cuối cùng cũng có một lần ngươi nhận ra ta đang bắt nạt ngươi.”
“…”
“Ngươi cũng chỉ bắt nạt được mỗi ta thôi.” Ở chung lâu rồi, Chỉ Yên bắt đầu dám cãi lại. Nàng ngồi xuống mép giường, liếc ta một cái, “Có bản lĩnh thì đi bắt nạt Lệ Trần Lan ấy, đừng có nói mấy câu tiểu nữ tử cam bái hạ phong nữa. Một Đại Ma Đầu như ngươi nói thế không thấy mất mặt à? Ta làm đồ đệ ngươi còn thấy mất mặt thay!”
Ta nhắm mắt, không thèm giận, chỉ nhàn nhã đung đưa cái chân đang gác:
“Không vội, đợi lấy được Lục Hợp Kiếm về, ta sẽ tìm cơ hội giết hắn.”
Chỉ Yên nghe xong ngẩn ra hồi lâu, đột ngột quay phắt lại, giọng lạc cả đi:
“Ngươi muốn giết hắn?”
Ta hé một mắt nhìn nàng:
“Ủa, ta chưa nói với ngươi à?”
Chỉ Yên vội vàng ngồi thẳng, đối diện ta:
“Chẳng phải ngươi nói muốn dụ dỗ hắn sao? Để hắn cam tâm tình nguyện giúp ta báo thù cơ mà!”
“Ngươi nhớ nhầm rồi. Ta nói là hai ta làm một cuộc giao dịch.” Ta nhắm mắt lại, tiếp tục đung đưa chân, “Ngươi cho ta mượn thân thể, ta đi làm một việc, sau đó giúp ngươi báo thù.”
“Đúng, nhưng ngươi không nói là muốn…”
“Giết Lệ Trần Lan với giúp ngươi báo thù có mâu thuẫn gì đâu.” Ta giơ tay vẫy vẫy, “Giờ dụ dỗ hắn cũng gần xong rồi. Để hắn giúp ngươi báo thù trước, rồi ta giết hắn sau. Hoặc giết hắn trước, báo thù sau, cũng chỉ một hai ngày thôi. Hai ngày này lừa hắn cho ngươi vài viên Cửu Chuyển Đan, truyền cho ngươi chút công lực, luyện thân thể ngươi được bảy tám phần. Đợi có Lục Hợp Kiếm trong tay, ta nhập vào thân thể ngươi làm mấy chuyện đó, dễ như trở bàn tay.”
Chỉ Yên im lặng hồi lâu.
Ta mở mắt, thấy nàng nhíu chặt mày.
Ta ngồi dậy:
“Sao? Ngươi là danh môn chính phái, giờ lại không nỡ giết ma đầu Vạn Lục Môn à?” Ta ngoắc ngoắc ngón tay trước mặt nàng, “Giết hắn xong, danh tiếng ngươi trên giang hồ lên như diều gặp gió, ghế Môn chủ Vạn Lục Môn mặc ngươi nằm cũng được, không vui sao?”
Chỉ Yên ngẩng mắt, nhìn thẳng vào ta:
“Ngươi… cam lòng giết hắn không?”
Ta khựng lại, im lặng một lát, rồi cong môi cười khẩy:
“Còn gì mà không cam lòng? Cả đời Lộ Chiêu Diêu ta chưa từng có thứ gì không dám làm: tiêu tiền, giết người, phóng hỏa, chỉ cần ta muốn là làm. Hắn năm xưa dứt khoát giết ta, giờ ta việc gì phải không nỡ giết hắn? Ta sẽ một đao xuyên tim, mổ bụng hắn, rồi để hắn biến thành con quỷ trôi nổi chẳng có gì như ta.”
Nghĩ đến đây ta hơi đắc ý:
“Hắn chết rồi, chắc chắn chẳng ai đốt vàng mã cho, còn thảm hơn cả ta.”
Chỉ Yên vốn không giỏi tranh cãi, bị ta nói một tràng khí thế ngút trời, nàng cắn môi mãi không thốt nổi câu nào. Đợi ta quay đầu không thèm để ý nàng nữa, nàng mới nghẹn ra một câu:
“Chuyện năm xưa của các ngươi ta không biết… Lệ Trần Lan là người thế nào, ta tiếp xúc ít nên không rõ. Nhưng ngươi… đừng nói về mình như vậy.”
Nàng nhìn ta chăm chú, giọng hơi run:
“Ta chưa thấy ngươi sống lúc ngang ngược đến đâu, nhưng mấy ngày ở chung, ta biết ngươi không phải loại ma đầu chỉ biết giết người phóng hỏa bừa bãi. Ngươi chỉ hơi xấu xa một chút thôi. Ta nhờ vả, ngươi miệng thì cứng mà vẫn mềm lòng giúp ta. Ta nhát gan vô dụng, hay kéo chân sau, ngươi miệng khinh bỉ nhưng chưa từng bỏ rơi ta…”
Ta nhìn nàng, nghe nàng nói:
“Ngươi không phải loại người xấu như ngươi tự nhận đâu.”
Không hiểu sao, nụ cười khẩy cùng vẻ trêu đùa thường ngày trên khóe miệng ta bỗng dưng tắt ngấm.
Ta chợt nhớ rất nhiều năm trước, nhiều đến mức ta không còn nhớ nổi năm nào, cũng có một người danh môn chính phái nói với ta rằng: sinh ra đã là ma, ắt là đại ác của thiên hạ, lòng ắt tà, hành ắt ác, gặp thì phải tru diệt.
Ta vẫn còn nghe văng vẳng bên tai tiếng mình gào thét khản cả giọng giữa muôn vàn mũi kiếm lạnh:
“Ta không xấu! Ta đã thề sẽ làm người tốt!”
Năm đó chẳng ai tin ta.
Giờ đây, khi ta đã làm đủ chuyện xấu xa, lại có một tiểu nha đầu nói với ta:
Ngươi không phải loại người xấu như ngươi tự nhận.
Danh môn chính phái các ngươi, thật sự khiến người ta không hiểu nổi.
Ta đứng dậy, lướt ra khỏi phòng:
“Ngươi chỉ nói đúng một câu thôi.” Đến cửa, ta quay đầu nhìn nàng, “Đúng là ngươi nhát gan vô dụng, lại hay kéo chân sau.”
Chỉ Yên ngẩn ra, tức đến nghiến răng:
“Ngươi chạy cái gì! Bị ta nói trúng tim đen nên chạy chứ gì!”
Ta phẩy tay:
“Ta đi ngắm trăng, ngươi cũng quản à?”
Ta bay nhanh, Chỉ Yên đuổi không kịp đành bỏ cuộc. Ta lượn một vòng quanh Vô Ác Điện, rồi lên nóc nhà, xoay vài vòng, cuối cùng ngồi xuống mái tẩm điện của Mặc Thanh, ngắm trăng cả đêm.
Ngày trước khi đến Phong Châu lấy kiếm, buổi chiều ta vẫn sai Chỉ Yên xuống núi đốt vàng mã như thường lệ, chỉ dặn đến tối chờ ta ở phía nam trấn Thuận An. Nàng vừa ra cửa, ta cũng lao xuống núi hết tốc lực.
Xẩm tối, ta gặp nàng ở trấn Thuận An, rồi cùng nhau đi tới chợ quỷ Vong Hồn.
Dọc đường Chỉ Yên thấp thỏm:
“Chợ quỷ ngươi dẫn ta đến… thật sự có ma à?”
Ta liếc nàng:
“Ngươi nghĩ sao?”
Thế là cả đường nàng chỉ biết vặn ngón tay. Đến nơi, ta bảo nàng rời hồn khỏi xác, nàng ngoan ngoãn làm theo. Ra khỏi thân thể liền ôm tay run lẩy bẩy:
“Chỗ này âm u quá…”
Ta hỏi:
“Thấy chợ quỷ không?”
Thân thể nàng cứng đờ:
“Có ở đây à?”
Ta sờ cằm suy nghĩ: quả nhiên, khi ta nhập vào thân thể Chỉ Yên thì không thấy quỷ; khi nàng rời hồn cũng không thấy. Nàng đúng là khác hẳn quỷ thường, chắc vì còn sống, chỉ vô tình đập đầu vào bia mộ ta nên mới thấy mỗi ta, thân thể cũng chỉ ta nhập được.
“Không thấy thì đứng yên đây, ta đi mua đồ cho ngươi.”
Chỉ Yên hoảng, túm chặt tay ta. Ta nhìn tay nàng trên cánh tay mình, không nói gì. Nàng run run hỏi:
“Ở… ở đây có ma thật à?”
“Hai ta không phải à?”
“… Còn cái khác thì sao?”
Ta liếc bà lão đang nhìn nàng chằm chằm phía trước: xem ra quỷ khác vẫn thấy được nàng, như thấy người sống vậy. Thấy bà lão càng lúc càng gần, ta quát:
“Nhìn gì, nàng mù, không thấy bà đâu.”
Bà lão đáp:
“Mù cũng được, bát tự hợp mới quan trọng. Con trai ta cũng chết rồi, có thể làm minh hôn không?”
Bà lão đi tìm vợ âm cho con này vẫn chưa đầu thai à?
“Nàng đã có hôn phu.”
“Ờ… vậy không được, con trai ta phải lấy gái còn trong trắng.” Bà lão quay sang nhìn ta, “Thế còn ngươi?”
Ta không thèm để ý, định đi vào chợ. Chỉ Yên bên cạnh che mắt hét:
“Ngươi thấy gì? Nói chuyện với ai đấy? Ai nhìn ta? Đừng đi mà…”
Ừm, đúng như ta dự đoán, lá gan nhỏ hơn cả gan gà.
“Đứng im đó, sợ thì chui lại vào xác. Chúng không đụng được ngươi đâu.”
“Chúng?” Chỉ Yên như sắp sụp đổ, “Còn nhiều lắm à? Bao nhiêu? Mau về đây!”
Mua xong Thần Hành Hoàn cho Chỉ Yên, ta đưa nàng. May mà cái này nàng thấy được. Nàng nuốt luôn, chờ một lát, bay thử một vòng, kinh ngạc mở to mắt:
“Nhanh bằng ngươi rồi này!”
Ta gật đầu:
“Thấy chưa? Sau này chăm chỉ đốt vàng mã cho ta, không thiếu chỗ tốt đâu.”
Chỉ Yên im lặng chớp mắt, đột nhiên hỏi:
“Nếu… ngươi giết được Lệ Trần Lan, báo thù cho ta xong, sau đó ngươi định làm gì?”
Sau đó?
Sau đó về mộ phần tiếp tục lơ lửng, chờ ngày quên hết mọi ký ức. Hoặc cùng tên xấu xí kia lượn lờ, ta bắt nạt hắn, khoe tiền vàng trước mặt hắn mà đắc ý.
“Chuyện sau này của ta không liên quan đến ngươi, sống tốt cuộc đời của ngươi là được.” Ta lao vào thân thể nàng, nhún hai cái, hỏi: “Tự tìm được đường về chứ?”
Chỉ Yên gật đầu:
“Chắc là… nhớ…” Nàng nghiêm túc nhìn ta, “Ngươi định bỏ rơi ta thật à?”
“Chẳng phải ngươi nói ta chưa từng thực sự bỏ rơi ngươi sao?” Ta cười với Chỉ Yên, “Thử xem nào.”
Nói xong, ta dùng thuật dịch chuyển về Vô Ác Điện trong nháy mắt, tai vẫn còn văng vẳng tiếng Chỉ Yên giận dữ mắng:
“Lộ Chiêu Diêu! Ngươi khốn kiếp!”
Ta đáp xuống Trạc Trần Điện, cười lớn một trận. Vốn định dọa cái lá gan bé tí của nàng rồi quay lại đón, nhưng vừa cười xong, đã thấy dưới ánh nến lập lòe, Mặc Thanh ngồi bên bàn lặng lẽ uống trà.
Thấy ta dịch chuyển về rồi tự dưng cười ha hả, hắn cũng chẳng phản ứng, chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Đi đâu đấy?”
Không hiểu sao, ta bỗng thấy mình như học trò trốn học bị thầy bắt quả tang.
“Xuống núi đốt vàng mã, tiện bắt nạt mấy đứa nhỏ.” Trong một câu, ta đã điều chỉnh lại tâm tình, cười híp mắt ngồi xuống cạnh hắn, “Còn sư phụ, khuya thế này tìm ta có việc gì ạ?”
“Ngày mai bận, tối nay dẫn ngươi đi lấy kiếm.”
Ta ngẩn ra. Ờ, lần này thì thật rồi, Chỉ Yên phải tự bay về. May mà có Thần Hành Hoàn, không tốn sức, dù có lạc thì sáng mai cũng tự hồi hồn, không sao.
Cùng Mặc Thanh dịch chuyển đến Phong Châu thành, vẫn náo nhiệt hỗn loạn như cũ.
Mặc Thanh trầm mặc bước đi, ta lẽo đẽo theo sau, rảnh rỗi bèn hỏi:
“Sư phụ, năm đó giang hồ đồn Tây Sơn Chủ bị Nam Nguyệt giáo hãm hại. Rốt cuộc là hãm hại thế nào?”
“Khiến Tư Mã Dung động tình với một nữ tử Nam Nguyệt giáo, rồi ra lệnh nữ tử đó giết hắn.”
Mỹ nhân kế, đúng như ta đoán.
“Nhưng Tây Sơn Chủ đâu có chết.”
“Ừ, Nguyệt Châu kia cũng động tình với hắn, không nỡ ra tay. Nam Nguyệt giáo triệu nàng về, định trị tội phản giáo.”
Ô, tên xấu xí thế mà thẳng thắn kể hết. Biết thế này ta đã chẳng phải lặn lội đến chợ quỷ. Mặc Thanh tiếp tục, “Tư Mã Dung liều mình cứu người, trúng mai phục, gãy hai chân. Nhờ Nguyệt Châu liều chết bảo vệ, đưa hắn thoát khỏi Nam Nguyệt giáo, cuối cùng nàng trọng thương mà chết.”
Thế mà lại có màn lật ngược tình thế…
Khó trách Tiểu Viên Kiểm tưởng ta hại Tư Mã Dung thì nổi giận đùng đùng, suýt thành lệ quỷ. Thì ra dù đã chết, nàng vẫn một lòng bảo vệ hắn.
“Thế Vạn Lục Môn…” Ta liếc Mặc Thanh, thấy hắn không dao động nhiều, chắc câu hỏi này chưa chạm giới hạn của hắn, “Tây Sơn Chủ đi cứu người, Vạn Lục Môn không ai giúp sao?”
Mặc Thanh khựng bước, quay đầu nhìn ta:
“Lúc đó chính là lúc Môn chủ tiền nhiệm dẫn toàn môn đi Kiếm Mộ lấy kiếm.”
Ta lập tức im lặng.
Khi ta đến Kiếm Mộ lấy Vạn Quân Kiếm, đã dùng toàn lực Vạn Lục Môn. Tư Mã Dung xưa nay chủ động báo tin, ta chưa từng quản hắn làm gì. Khoảng thời gian ấy, ta không còn tâm trí đâu để ý hắn, thậm chí chưa từng hỏi han.
Vậy nên khi hắn đi cứu người, tin tức sai lệch, khi hắn gãy chân, ta một chút cũng không hay. Khi Tiểu Viên Kiểm bảo vệ hắn chạy khỏi Nam Nguyệt giáo, có lẽ ta đã chết rồi.
Tư Mã Dung nói hắn có lỗi với ta, nhưng nghĩ kỹ lại, ta mới là Môn chủ có lỗi.
Do ta sơ suất, do ta tự cao tự đại, khiến hắn gãy chân, tự chôn vùi tính mạng. Tất cả đều tại ta xử lý không chu toàn.
“Đi lấy kiếm trước đã.” Ta nói, “Lần trước Tây Sơn Chủ nhờ ta một việc, hôm nay ta đến để trả lời hắn.”
Chưa tới đầu hẻm, xa xa đã thấy đám đông vây quanh. Mặc Thanh nhíu mày, bước nhanh qua đám người, đến miệng hẻm thì nghe mấy ma tu ôm tay bàn tán:
“… Hình như Ám La Vệ đều bị đánh ngã hết rồi.”
“Vạn Lục Môn để ai ở đây thế?”
“Động tác nhanh thật, chẳng làm gì cả, cướp người xong đi luôn…”
Nghe vậy ta nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Mặc Thanh, chỉ thấy sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo ngưng tụ. Bộ dạng này, hoàn toàn khác với người vừa nói chuyện với ta ban nãy.
Bước vào tiểu viện Tây Sơn Chủ, sách vở, gỗ vụn rơi vãi khắp nơi. Trên đất còn nằm ba bốn Ám La Vệ mặc hắc y (người Mặc Thanh phái đến bảo vệ Tư Mã Dung).
Vào chính đường, xe lăn đổ nghiêng, còn nam tử vốn luôn mỉm cười ôn hòa ngồi trên đó… đã không biết bị bắt đi đâu mất rồi.