Chương 28
Chương 28
Tư Mã Dung dẫn ta vào một gian nhà gỗ phía hậu viện. Vừa mở cửa, đủ loại gỗ quý chất đầy khiến ta hoa cả mắt.
Ta xưa nay ghét nhất mấy chuyện lặt vặt rườm rà, chọn đồ chỉ có một nguyên tắc duy nhất: “Cái nào đắt nhất, tốt nhất, lấy cái ấy.”
Tư Mã Dung khẽ cười: “Chỉ Yên cô nương quả không phải người khách sáo.”
Ta làm gì có khách sáo với Tây Sơn chủ của mình bao giờ. Chỉ là giờ đổi thân phận, vẫn phải kiếm cớ che đậy: “Tư Mã tiên sinh cùng sư phụ ta quan hệ tốt như vậy, ta mà khách sáo chẳng phải thành người ngoài sao?”
Hắn cũng không chấp nhặt, đẩy xe lăn vào tận cùng căn phòng, từ dưới cùng một đống gỗ lấy ra một khối: “Gỗ ở đây không có thứ nào rẻ. Nhưng nếu nói hợp nhất với Lục Hợp Thiên Nhất kiếm, thì chỉ có khối Ngọc Long Huyết này.”
Ta nheo mắt nhìn kỹ. Khối gỗ ấy màu xám tro, tưởng chừng u ám, lại vừa khớp với hoa văn đá thô ráp trên chuôi kiếm. Giữa màu xám ấy, những vệt đỏ tươi như máu rồng ẩn hiện, khiêm nhường mà kiêu ngạo, khiến người ta không thể rời mắt.
Nhìn qua thì đạm mạc, nhìn kỹ lại cuồng phóng. Đúng kiểu ta thích.
“Được, chính nó.”
Tư Mã Dung gật đầu, vừa lau bụi trên gỗ vừa như vô tình hỏi: “Nghe nói Chỉ Yên cô nương có thể trong mộng giao lưu với tiền Môn chủ?”
Ta khựng lại. Chẳng lẽ vừa rồi Mặc Thanh tránh ta là để nói chuyện này với hắn? Nhưng nếu chỉ có thế, cần gì phải giấu ta? Hay là… Mặc Thanh đã phát hiện bí mật trong thân thể này? Hoặc hắn còn chuyện cơ mật khác cần bàn cùng Tư Mã Dung?
Ta giấu đi cảm xúc, đáp như thường: “Lần trước không cẩn thận đập đầu vào mộ bia của tiền Môn chủ, từ đó hay mơ thấy nàng bảo ta đốt vàng mã, cũng coi như có chút giao tình.”
“Ồ.” Tư Mã Dung gật đầu, ngẩng lên nhìn ta. Ánh mắt ôn nhuận phản chiếu ánh đèn dầu mờ ảo trong phòng, mang theo vài phần mông lung. “Nếu đã vậy, tại hạ có một chuyện muốn nhờ cô nương. Lần sau nếu lại gặp được tiền Môn chủ, xin thay tại hạ tạ lỗi với nàng một tiếng.” Hắn rũ mắt, giọng trầm xuống: “Nếu đôi chân này còn lành lặn, giờ khắc này đã quỳ xuống tạ tội. Đáng tiếc thân tàn phế, ngay cả một lời xin lỗi cũng không thành tâm được…”
Giọng hắn đau đớn, là thứ ta chưa từng nghe khi còn sống.
“Ngươi muốn xin lỗi nàng chuyện gì?”
Trong lòng ta, Tư Mã Dung chưa từng nợ ta điều gì. Ân tình hắn trả ta còn vượt xa những gì ta ban cho hắn. Hắn không có tội cần xin lỗi. Ngược lại, khi ta không hay biết, hắn đã mất đôi chân. Chính ta, vị Môn chủ từng thề bảo hộ bọn hắn tung hoành thiên hạ, mới là kẻ có lỗi với hắn.
Tư Mã Dung lặng lẽ nhìn khối Ngọc Long Huyết trong tay: “Năm đó một trận Kiếm Mộ, tiên môn mai phục. Nếu không phải tin tức của ta sai lầm, Môn chủ đã không phải bỏ mình nơi đất khách.”
Ta nghe mà sửng sốt. Không ngờ trong lòng hắn vẫn canh cánh chuyện này đến vậy.
Nhưng nếu nói lại sự thật năm ấy, đúng là vì không nhận được tin tức Thập Đại Tiên Môn mai phục ở Kiếm Mộ, ta mới ngông cuồng để môn chúng ở ngoài chém giết lung tung, một mình xông vào… Ta chép miệng, đưa tay ôm lấy khối gỗ trong tay hắn, tránh làm vướng xe lăn, vừa bước ra ngoài vừa nói: “Giang hồ hiểm ác, nhất là ma đạo, ngày ngày liếm máu trên lưỡi đao. Ta hiểu rõ. Ở con đường này, vinh quang nào chẳng phải dùng mạng đổi lấy. Lộ Chiêu Diêu là đại ma đầu lừng danh thiên hạ, lại xinh đẹp thông minh, nhất định hiểu đạo lý ấy.” Ta đắc ý hai câu, rồi nghiêm mặt lại: “Nàng trúng mai phục, bỏ mạng tha hương, là do nàng xử lý không chu toàn, không trách được ngươi. Nhưng lời xin lỗi này, ta sẽ chuyển giúp.”
Tư Mã Dung nhìn ta một lúc, khẽ mỉm cười: “Ta biết tiền Môn chủ không phải người so đo. Người khoáng đạt như nàng, thiên hạ hiếm có.”
Hừm, tiểu tử tốt, không hổ từng là cánh tay trái của ta, hiểu ta hơn người khác một bậc.
“Chỉ là cả đời này…” Hắn vỗ nhẹ lên đôi chân mình: “Sợ là ta vĩnh viễn không thể tha thứ cho chính mình.”
Chọn gỗ xong, trở lại tiền sảnh. Tư Mã Dung đặt khối gỗ lên thân Lục Hợp kiếm đo đạc, ước lượng thời gian chế tác, hẹn ta năm ngày sau quay lại lấy.
Hắn và Mặc Thanh không nói thêm gì, chỉ chào tạm biệt. Mặc Thanh liền dẫn ta rời đi.
Ra khỏi tiểu viện của Tư Mã Dung, hắn không đưa ta về thẳng Trần Tắc sơn, mà dạo quanh chợ đêm Phong Châu thành một lúc. Hắn không vội, ta thấy trời còn chưa sáng hẳn, cũng chẳng thúc giục.
Đang mải suy nghĩ, chợt ngửi thấy mùi thịt nướng thơm nức từ quán ven đường. Mũi ta vừa khịt khịt hai cái, Mặc Thanh đã rẽ sang đó. Hắn đi, ta đương nhiên cũng theo.
Ngồi xuống bàn nhỏ ven đường, gọi một đống xiên nướng. Lúc đầu ta chỉ chăm chăm vào mỹ vị: thịt đầy đặn, gia vị đậm đà, cắn một miếng giòn tan bên ngoài, mềm ngọt bên trong, nước thịt tràn ra, thơm nức cả mũi. Ta hào hứng ăn sạch mười mấy xiên, đến khi no căng mới ngẩng lên, đối diện ánh mắt Mặc Thanh vẫn nhìn ta chằm chằm.
Ta đảo mắt nhìn quanh.
Xung quanh toàn ma tu cấp thấp, tụm năm tụm ba vừa gặm thịt vừa uống rượu, bàn chuyện thiên hạ cứ như chính mình từng ngồi ghế Chưởng môn Thập Đại Tiên Môn với Vạn Lục môn vậy, thật chẳng có trình độ gì.
Mà vừa rồi… tiền Môn chủ Vạn Lục môn là ta đây cùng đương nhiệm Môn chủ, lại chẳng màng thân phận mà ngồi cùng đám ô hợp này ở quán ven đường, ăn uống no nê…
À không, chỉ có mình ta ăn no nê thôi…
Mặc Thanh hỏi: “Còn ăn nữa không?”
Ta liếm môi. Tiểu quái vật, dám dụ dỗ ta? Được, hôm nay ta tiếp chiêu!
Ta quyết định vứt hết thể diện tiền Môn chủ đi. Dù sao giờ cũng là thân thể Chỉ Yên. Không ngờ tiểu cô nương gầy teo này lại chứa được nhiều thế! Tất cả tại nàng!
Ta kiên định nhìn hắn: “Sư phụ, thêm mười xiên nữa!”
Mặc Thanh khẽ cười, tiếng trầm ấm: “Tốt.”
Ta cầm xiên mới, cắn một miếng, liếc hắn: “Sư phụ không ăn sao? Ngon lắm.”
Hắn vẫn bất động, chỉ nhìn ta: “Ta xem nàng ăn.” Dừng một nhịp, khóe môi cong lên: “Mùi vị… cũng rất ngon.”
Miếng thịt trong miệng ta suýt nghẹn lại.
Trời ạ, ta vừa nghe thấy gì?
Tên quái vật này… nói lời tán tỉnh ta rồi?
Mà tim ta lại… “thình thịch” một cái, giống hệt mấy hôm trước khi thấy hắn mỉm cười.
Không phòng bị, đột ngột, như có người cầm chùy gõ thẳng vào ngực, vang một tiếng thật lớn, rồi dư âm không ngừng vang vọng.
Ta cố nuốt miếng thịt xuống, quay mặt đi. Nhưng nghĩ lại, ta trốn cái gì? Giờ là ta đang câu dẫn hắn cơ mà! Hắn đã trúng kế, ta phải tự hào chứ, sao lại thẹn?
Ta tự mắng mình một trận, quay lại định làm nũng đáp lại một câu sến sẩm, ai ngờ vừa ngẩng lên đã thấy hắn nghiêng đầu, tay chống cằm, cố ý che nửa mặt, ánh mắt nhìn xa xăm, làm bộ cao thâm lạnh lùng, nhất quyết không nhìn ta.
Hắn… xấu hổ rồi à?
Vừa rồi là lỡ miệng thật sao?
Nhìn Mặc Thanh lúc này giả vờ ngắm cảnh đêm, ta không hiểu sao trong lòng lại bật lên hai chữ: Đáng yêu.
Ta thế mà lại thấy hắn… đáng yêu đến thế.
Ta cũng quay đi. Đúng lúc bàn bên có một đại hán vác đại đao ngồi xuống. Lưỡi đao sáng loáng như gương, phản chiếu gương mặt ta. Chỉ thoáng nhìn, ta đã thấy khóe miệng Chỉ Yên… khẽ cong lên một nụ cười nhè nhẹ.
Ta… tự cười mà không hay biết?
Đáng sợ quá. Chẳng lẽ trong thân thể này còn có hồn phách khác?
Ta nhìn trái ngó phải, cuối cùng đành thừa nhận: nụ cười ấy là của chính ta.
Ta ho khan một tiếng, không dám nghĩ sâu, vội tìm đề tài khác: “Sư phụ, vừa rồi ở trong viện ta mới nhớ ra, Tư Mã Dung chính là Tây Sơn chủ của Vạn Lục môn phải không? Nghe nói khi Lộ Chiêu Diêu còn sống, hắn là trợ thủ đắc lực nhất của nàng, rất lợi hại mà.”
“Ừ.” Mặc Thanh chỉ đáp một tiếng.
Ta đành hỏi tiếp: “Thế sao không rủ hắn trở về? Hay hắn không muốn về Vạn Lục môn nữa? Sư phụ giờ đã mạnh như vậy, có hắn trợ giúp, chắc chắn việc lớn hóa nhỏ.”
“Chuyện Vạn Lục môn, ta gánh được. Còn cuộc sống của hắn, tùy tâm ý hắn mới là tốt nhất.”
Bảo vệ Tư Mã Dung đến mức này, ngay cả ta ngày trước cũng chưa làm được. Mặc Thanh… coi hắn như tri kỷ rồi.
Xiên nướng mới được bưng lên, ta cũng không hỏi thêm.
Tây Sơn chủ gãy chân là chuyện lớn. Trên giang hồ không thể không có chút gió thổi. Giờ không tiện hỏi thẳng Mặc Thanh, kẻo sinh nghi. Về phải tra hỏi Chỉ Yên trước, hiểu đại khái rồi hẵng tính.
Còn cái tiểu viên kiểm hay lởn vởn dọa người trong phòng Tư Mã Dung… Và cả lời xin lỗi hôm nay của hắn: vì tin tức sai lầm mà hại ta chết thảm. Nhưng rốt cuộc, tin tức ấy sai ở đâu?
Xem ra, sau khi ta chết, cuộc đời Tây Sơn chủ của ta còn nhiều bí mật cần đào bới lắm.