Chương 2
### Chương 2
Ngày ta chết, cũng chính là ngày thượng cổ ma binh Vạn Quân Kiếm tái hiện nhân gian.
Giang hồ từ lâu đã có lời đồn: kẻ nào nắm được Vạn Quân Kiếm trong tay, kẻ ấy sẽ đứng trên đỉnh cao nhất Ma giới, đăng cơ Ma Vương, chỉ tay khiến cả thiên hạ cúi đầu.
Ta làm ma đầu cả một đời, công danh lợi lộc đáng phải lấy đều đã lấy được, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng này. Ta chỉ đợi ngày hôm nay, đoạt lấy danh xưng Ma Tôn, thống nhất Ma giới đã chia năm xẻ bảy ngàn năm, quyền nghiêng thiên hạ, hô một tiếng thì muôn nơi phải cúi đầu kính sợ!
Vì thế, ngay khi Vạn Quân Kiếm sắp xuất thế, ta lập tức dẫn theo môn chúng Vạn Lục Môn, ngựa không dừng vó kéo tới Thiên Niên Kiếm Trủng.
Nơi đó sớm đã thành bãi tha ma của đám ma đầu tranh đoạt lẫn nhau, máu chảy thành sông, xác chất thành núi. Ta lười liếc mắt nhìn, chỉ hất cằm ra lệnh cho đám tiểu bối đoạn hậu phía sau, còn mình thì thân chồn áo đỏ, ngạo nghễ bước một mình vào kiếm trủng.
Giờ nghĩ lại, chính từ khoảnh khắc ấy, ta đã phạm phải hai sai lầm chí mạng.
Một, không hề phát hiện dưới lớp ma khí hỗn loạn ngập trời kia, còn ẩn giấu một tia tiên khí mỏng manh mà âm độc.
Hai, không thèm đoái hoài tới tên xấu xí ti tiện vẫn lặng lẽ lẽo đẽo theo sau lưng ta, cùng bước vào nơi cửu tử nhất sinh này.
Tên xấu xí ấy, kỳ thực có tên, chính do ta ban cho: Mực Thanh.
Năm xưa lần đầu gặp hắn, hắn toàn thân bầm dập xanh tím, trên khuôn mặt tuấn tú ngày trước giờ chi chít những đường hắc văn đen kịt như mực tàu, từng nét từng nét tựa phù chú cổ quái, khiến gương mặt hắn trở nên đáng sợ đến mức không ai dám nhìn thẳng.
Nhưng người tu ma như ta, từ khi nào lại sợ cái xấu?
Lúc ấy, hắn đang ôm thi thể lạnh lẽo của mẫu thân, trước mặt là mười vị gia chủ thập đại tu tiên thế gia vây quanh. Bọn chúng gầm lên gọi hắn là “Ma Vương chi tử”.
Ta chỉ cười khẩy một tiếng.
Ma Vương mà Ma giới công nhận đã chết mẹ nó từ ngàn tám trăm năm trước rồi! Lão Ma Vương chết đi, Ma đạo lập tức tứ phân ngũ liệt, quần hùng tranh bá, còn chó má gì là chính thống nữa? Đám chính đạo thấy tên ma tu nào dẫn theo mười tên thuộc hạ là lập tức phong “Ma Vương chi tử”. Theo cái lý ấy thì thiên hạ này ít nhất cũng có cả vạn Ma Vương!
Mà điều khiến ta tức đến phun máu nhất chính là…
Theo cách xếp hạng ngu xuẩn của bọn chúng, thì ngay cả ta đây cũng không được liệt vào hàng ma đầu, vì lúc ấy bên cạnh ta… một tên thuộc hạ cũng không có!
Ta nuốt không trôi cục tức này, quyết định phải dạy cho bọn cẩu tạp chủng chính đạo một bài học nhớ đời: không cần thuộc hạ, Lộ Chiêu Diêu ta vẫn có thể khiến các ngươi hồn phi phách tán!
Thế là năm ấy, ta một thân huyết y, ngang ngược chắn trước mặt Mực Thanh, cười lạnh mắng mấy trăm cao thủ thập đại thế gia “bắt nạt cô nhi quả mẫu”, rồi một mình một kiếm đại chiến thập đại thế gia.
Một trận ấy, hậu thế đồn đại đến mức trời long đất lở, nhật nguyệt vô quang. Tuy không khoa trương đến thế, nhưng đích thị là trận chiến thành danh của ta trong Ma đạo.
Ta đẫm máu cứu Mực Thanh ra khỏi vòng vây, từ đó danh chấn tứ hải. Ai nấy đều biết trên núi Trần Kế xuất hiện một nữ ma đầu có thể một mình khiêu chiến thập đại thế gia. Người đến đầu nhập ta đông như kiến cỏ.
Ta dựng nên Vạn Lục Môn, thu hơn ngàn môn đồ. Còn Mực Thanh được cứu năm ấy, vì ta bận trăm công nghìn việc, tiện tay ném cho một trưởng lão làm sư phụ. Trưởng lão nói hắn không có thiên phú tu ma, thế là tiện tay đuổi xuống chân núi làm tên giữ cửa.
Từ đó về sau, ta gần như quên béng sự tồn tại của hắn.
Mãi đến trước ngày chết, ta mới lại đem hắn để vào mắt. Lúc ấy hắn đã là thanh niên, khuôn mặt vẫn đầy những hắc văn đáng sợ chưa từng nhạt đi…
Ngày ấy trong kiếm trủng, tiên môn đã sớm âm thầm bố trí thiên la địa võng, định một mẻ hốt sạch các ma đầu tiếng tăm lẫy lừng. Chỉ tiếc bọn chúng không ngờ Vạn Lục Môn ta lại cường thịnh đến vậy, chỉ bằng đám môn đồ của ta đã chặn đứng toàn bộ ma đạo nhân sĩ ở bên ngoài, chỉ mình ta đường hoàng bước vào.
Trước khi Vạn Quân Kiếm xuất thế, ta đang dốc hết tu vi trấn áp kiếm khí ngập trời, oán khí ngàn năm cùng lệ khí từ những sinh linh bị tế kiếm còn sót lại trong kiếm trủng.
Đám tiên môn ẩn núp bấy lâu, đột nhiên đồng loạt động thủ.
Ta vốn không coi chúng ra gì, nhưng không ngờ khí tức trong kiếm trủng lại bá đạo đến mức ấy.
Ta một chưởng đánh tan sát trận của tiên môn, lại không kịp phòng bị sát khí trong kiếm trủng phản phệ, bị chém một nhát sâu đến tận xương cổ, suýt nữa đầu một nơi thân một nơi.
Ta cắn răng dốc hết sức lực cuối cùng, mạnh mẽ trấn áp toàn bộ khí tức trong kiếm trủng, lảo đảo trốn vào một khe đá hẹp, chỉ chờ Vạn Quân Kiếm xuất thế, thừa cơ đoạt lấy, từ đó quân lâm thiên hạ.
Ai ngờ đám tiên môn bị phá trận lại không chịu rời đi, chúng điên cuồng lùng sục khắp kiếm trỏng tìm tung tích ta.
Lúc này ta đã là đèn cạn dầu, vết thương trên cổ máu tuôn như suối, nói một câu cũng khó khăn.
Ta nấp kỹ trong khe đá, bỗng cảm thấy cổ nóng lên, toàn thân cứng đờ, đang định liều mạng phản kích thì đã bị một bàn tay bịt chặt miệng.
Ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt đầy hắc văn đáng sợ kia đập vào mắt, chính là Mực Thanh.
Hắn thấy ta nhận ra, lập tức buông tay, chỉ dùng sức giữ chặt cổ ta giúp cầm máu.
Ta nhìn hắn, thấy trong đôi mắt đen láy kia tràn đầy lo lắng không thể che giấu, liền khàn giọng gọi: “Mực Thanh.”
Giọng ta khàn đặc như quạ: “Ngươi… thích ta phải không?”
Đúng là hỏi rất đường đột, nhưng ánh mắt hắn không phải ánh mắt một môn nhân bình thường có thể có. Nghĩ tới nghĩ lui, ta chỉ nghĩ ra một khả năng này.
Quả nhiên, hắn nghe xong chỉ lặng lẽ nhìn ta một cái, không nói lời nào, chỉ có bàn tay buông thõng bên hông thoáng nắm chặt.
Ta hiểu ý, cười lạnh trong lòng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đầy sẹo đen của hắn.
Một tên tu ma không có thiên phú, lén lút theo ta vào kiếm trủng, nhất định là muốn nhân lúc ta nguy cấp ra tay cứu giúp, để ta khắc ghi hắn. Ngoài cách này, hắn vĩnh viễn không có cơ hội lọt vào mắt ta.
Ta nhìn hắn, khóe môi cong lên một nụ cười hiếm hoi ôn hòa: “Mực Thanh, nếu ngươi đã thích ta, chắc chắn không muốn nhìn ta chết ở đây, đúng không?”
Hắn lặng lẽ nhìn ta, rồi chậm rãi cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên tấm ngân kính nhỏ ta vẫn luôn đeo trước ngực.
Trong gương phản chiếu khuôn mặt đầy hắc văn của hắn.
Ta không biết hắn nghĩ gì, chỉ cho rằng hắn muốn một món tín vật, liền làm bộ tháo xuống: “Tấm ngân kính này cho ngươi làm tín vật. Hôm nay nếu ngươi bảo vệ ta bình yên rời khỏi nơi đây, ngày sau ta nhất định khiến ngươi ở Ma giới này muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.”
Tấm ngân kính ấy từ đâu mà có ta đã quên từ lâu, cũng chẳng rõ có công dụng gì, chỉ thấy đẹp mắt nên vẫn luôn mang theo, giờ cho đi cũng chẳng tiếc.
Nhưng Mực Thanh lại lặng lẽ đè tay ta lại, giọng nói trầm thấp mà dễ nghe khác hẳn dung mạo đáng sợ của hắn: “Ngươi không cần cho ta gì cả.”
Hắn khẽ nói: “Ngươi cứ giữ lại đi. Giữ thật tốt là được.”
Có thể không tốn một đồng một chữ mà khiến người khác bán mạng cho mình, ta đương nhiên cầu còn không được.
Thế là ta lại đeo ngân kính vào, nhìn hắn, cố gắng nặn ra một nụ cười dịu dàng nhất có thể: “Vậy ngươi giúp ta dẫn dụ đám tiên môn kia đi, được không?”
Hắn bỗng nhiên đưa tay lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua gò má ta, đầu ngón tay dừng lại nơi má lúm đồng tiền của ta.
Lúc này mạng ta đang nằm trong tay hắn, ta đương nhiên không dám nổi giận, mặc hắn muốn sờ thế nào thì sờ.
“Môn chủ.” Hắn gọi ta như vậy, giọng điệu không khác gì những môn nhân khác, nhưng vì đầu ngón tay hắn đang đặt trên mặt ta, nên lại mang một ý vị hoàn toàn khác, “Ta nguyện vì ngươi buông bỏ tất cả, chỉ cần ngươi được bình an.”
Ừ, vào lúc này vẫn có thể nói ra lời trung thành nghe êm tai như vậy, đúng là một tên đệ tử biết ăn nói.
Chỉ tiếc, những lời này đối với ta mà nói, chẳng lay động được chút nào.
Loại người nói “vì ngươi ta có thể buông bỏ tất cả” này ta thấy nhiều rồi. Không phải bọn chúng vĩ đại, chỉ là bọn chúng vốn dĩ chẳng có gì để buông cả.
Ta đang nghĩ ngợi trong lòng, lại cảm thấy ngón tay hắn đặt trên mặt ta khẽ cứng lại.
Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí hoài nghi hắn đã nhìn thấu suy nghĩ của ta.
Tim ta thoáng lộp bộp, nhưng chỉ một lát sau, Mực Thanh đã rút kiếm bước ra ngoài.
Không nhìn mặt hắn, chỉ nhìn bóng lưng, ta mới giật mình nhận ra thân hình thiếu niên ấy đã cao lớn anh tuấn đến mức nào, vai rộng eo thon, áo đen tung bay, kiếm khí lạnh lẽo bức người.
Lúc ấy, ta còn tưởng mình nhất định sẽ được cứu.
Chờ hắn dẫn dụ đám tiên môn đi, ta nhân cơ hội đoạt Vạn Quân Kiếm, lặng lẽ rời khỏi, tìm nơi kín đáo dưỡng thương cho lành, rồi trở về Vạn Lục Môn, nhất thống thiên hạ.
Đến lúc đó, nếu Mực Thanh còn sống, ta sẽ che chở hắn một đời.
Nếu chết… thì ta sẽ cho hắn một tấm bia mộ thật đẹp.
Ta tính toán rất hay.
Nhưng khi ta nheo mắt nhìn qua khe đá ra ngoài, lại thấy tên tiểu tử Mực Thanh kia vừa đánh vừa cố ý lùi dần về phía trung tâm kiếm trủng.
Mà trung tâm kiếm trủng, sát khí đã bị ta ép xuống, chính giữa có một đạo hào quang đang chậm rãi phá đất chui lên.
Là Vạn Quân Kiếm!
Tim ta lập tức thót lên cổ họng.
Chỉ thấy Mực Thanh tu vi vốn chẳng ra gì giờ đã bị đám tiên môn chém đến máu me đầy người, hắn lảo đảo đứng trên kiếm trủng, máu tươi theo thân thể hắn tuôn rơi, từng giọt từng giọt thấm vào đạo hào quang kia.
Đúng lúc ấy, một tên tiên môn vung kiếm chém đứt gân chân hắn.
Mực Thanh quỵ xuống, tay vô tình chụp đúng vào chuôi Vạn Quân Kiếm vừa nhô lên khỏi mặt đất.
Vạn Quân Kiếm sắp nhận chủ!
Ta dù lo lắng đến phát điên, vẫn tin chắc rằng một tên tạp ma như hắn tuyệt đối không thể rút được kiếm.
Ai ngờ máu tươi của hắn lại theo chuôi kiếm chậm rãi chảy xuống.
Bỗng nhiên, kiếm trủng rung chuyển dữ dội, vạn đạo khí tức cùng lúc bùng nổ, phá tan mọi cấm chế ta vừa lập ra, trong chớp mắt bắn chết vô số đệ tử tiên môn!
Đến khi Mực Thanh gầm lên một tiếng, hai tay nắm chặt, rút phắt thanh Vạn Quân Kiếm ra khỏi đất.
Cả kiếm trủng lập tức nổ tung!
Khí tức ngập trời, quét ngang tam giới!
Mà ta, kẻ không phải chủ nhân Vạn Quân Kiếm, lại đang trọng thương gần chết, cứ thế trong cơn chấn động kinh thiên động địa ấy…
Bị khí tức phản phệ, chết không toàn thây.
Trước khi chết, ta chỉ kịp nhìn thấy những hắc văn trên mặt Mực Thanh theo ánh kiếm lưu chuyển mà dần dần tan biến.
Lúc ấy ta mới như tỉnh mộng đại ngộ.
Thì ra những hắc văn trên mặt hắn không phải phù chú, mà là phong ấn.
Phong ấn dành cho con trai của một đời Ma Vương.
Thì ra năm xưa thập đại thế gia nói hắn là Ma Vương chi tử… lại là thật.
Thì ra tên Mực Thanh này theo ta vào kiếm trủng, từ đầu đến cuối đã tính toán sẵn mọi đường.
Hắn không phải muốn bảo vệ ta.
Không phải muốn ta chú ý đến hắn.
Càng không phải vì thích ta.
Hắn chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về phụ thân hắn.
Vì Vạn Quân Kiếm bị phong ấn, sức mạnh hắn chưa đủ, nên mới ẩn nhẫn chờ ta xử lý hết mọi chông gai, cuối cùng chỉ cần vung kiếm chém vài tên tiên môn, dùng máu mình làm tế, khiến Vạn Quân Kiếm nhận chủ…
Tiểu tử này!
Tính kế thật hay!
Chỉ tiếc cả đời ta lăn lộn giang hồ, ngàn lần mạo hiểm, vạn lần sát sinh, cuối cùng lại thành cô dâu trang điểm cho kẻ khác!
Ta hận đến mức muốn phun máu tam thăng, không cam lòng đến tận xương tủy!
Nhưng dù không cam lòng đến đâu, ta cũng đã chết thật rồi.
Chết không oanh liệt, không hoa lệ, thậm chí còn mẹ nó buồn cười đến khó hiểu…
Đến khi ta lại cảm nhận được sự tồn tại của thế gian này, là vào một đêm mưa gió giật cấp, mưa như trút nước.
Ta ngồi trên nấm mồ mới của chính mình, để mặc mưa xối xả xuyên qua hồn thể trong suốt, đập lộp bộp lên mộ bia.
Ta lướt qua nhìn tấm bia.
Trên bia một chữ cũng không có.
Ta tức đến mức muốn một cước đá nát nó luôn.
Hận không thể tự cầm đục cầm búa, khắc lên đó mấy chữ to đùng vàng rực:
“Thiên thượng địa hạ, uy vũ vô địch, chí tôn chí thượng Ma Vương – Lộ Chiêu Diêu!”
Bia mộ mà cũng không thèm khắc tên.
Còn để cho người chết yên nghỉ hay không hả trời!?