Giới Thiệu
Đối tượng xem mắt của tôi là một giáo sư đại học điển trai, chỉ tiếc… nói chuyện thì nghiêm túc đến mức khiến người ta không biết nên cười hay nên sợ.
Tôi khẽ nhắc anh, giọng nhẹ nhàng mà ẩn ý:
“Thật ra thì… con trai có thể chủ động một chút cũng được mà.”
Anh hơi sững lại, sau đó bỗng cúi người —
một tay ôm lấy eo tôi, tay kia nâng cằm tôi lên, ánh mắt sâu thẳm khẽ cong:
“Thế này… có được coi là chủ động không?”