Chương 9
Khi đi đến trước cửa nhà, Ngô Minh Thư mới hiểu vì sao lúc lái xe Tần Viễn Sinh cứ cười mãi không nói.
Tối qua cô quên mang chìa khóa, phải ngủ lại nhà anh một đêm. Hôm nay lại gặp khách không mời mà đến, bận rộn đến mức chẳng kịp gọi thợ mở khóa, nên…
“Em vào phòng thay đồ đi, lấy đại một bộ trong tủ của anh mặc. Cái hôm qua chưa kịp giặt đâu.”
Anh đứng ở cửa không vào, Minh Thư tò mò hỏi:
“Anh ra ngoài à?”
“Đi mua chút đồ ăn.”
Khi anh quay lại, Minh Thư đang ôm Miêu Miêu ngồi xem TV trên sofa.
“Anh mua gì mà lắm thế?” – cô vừa đặt mèo xuống vừa bước ra đón.
“Đưa anh, em xem muốn ăn gì, tối nay anh nấu cho.”
Người ta nói “trong mắt kẻ si tình, người yêu là mỹ nhân”, còn trong mắt Ngô Minh Thư, ngay cả món ăn do Tần Viễn Sinh làm cũng ngon đến lạ.
Cô vừa ăn vừa cười:
“Tuy anh còn trẻ, cách cư xử cũng linh hoạt, nhưng có lúc thật giống mấy ông giáo sư già ấy.”
Anh nhướn mày, ý bảo cô nói tiếp.
“Ví dụ như, đâu cần nhớ rõ từng ngày từng tháng mọi chuyện, cũng chẳng cần quá giữ kẽ giữa nam nữ. Thời đại nào rồi còn phân rạch ròi như thế!”
Tần Viễn Sinh khẽ cười:
“Thì ra em hiểu rõ thói quen sinh hoạt của anh đến vậy.”
“Không chỉ vậy đâu.” Cô híp mắt tinh nghịch, “Em còn biết, đằng sau vẻ trầm tĩnh đó là một trái tim chẳng yên ổn chút nào. Không rõ anh từng yêu mấy lần, nhưng em nhìn là biết, anh chẳng giỏi trong việc đối xử với con gái đâu. Này, con gái ai chẳng thực tế, anh phải chủ động lên một chút chứ!”
“Ồ.”
Một tiếng “ồ” thản nhiên khiến Minh Thư suýt nghẹn.
Cái gì mà “ồ”?
Cô gợi ý rõ ràng thế rồi, anh có nghe lọt tai không vậy?
Chiếc đũa vô tội bị cô xoay đến sắp gãy, ngay cả bát cháo cũng chẳng yên thân. Còn chưa kịp phản ứng, Tần Viễn Sinh đã nghiêng người áp sát lại.
Một tay anh chống bên chân cô, tay kia khẽ nâng cằm cô lên:
“Anh làm vậy, có tính là chủ động không?”
Trong tình huống này, ai mà trả lời, người đó là heo mất.
Ngô Minh Thư trân trân nhìn khuôn mặt anh đang dần phóng đại trước mắt — gần đến mức hình ảnh anh chiếm trọn cả đồng tử, rồi tràn vào tim cô.
Bàn tay anh khô ráo, nhưng đôi môi lại ấm nóng.
Cô ngửa đầu, vòng tay qua cổ anh, như đóa hoa đẫm sương vươn lên trong khoảnh khắc bình minh.
Giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng rực phả bên tai cô:
“Cái gọi là ranh giới nam nữ ấy… anh cũng chẳng muốn giữ, chỉ là… còn chờ em gật đầu thôi.”