Chương 1
Trong nhà hàng Âu tĩnh lặng, Ngô Minh Thư chăm chú lật xem thực đơn, mà ánh mắt của người đàn ông đối diện lại đang nóng rực đặt trên người cô.
Còn chưa kịp gọi món, màn hình điện thoại trên bàn chợt sáng lên, hiện cái tên quen thuộc đến mức khiến cô nhíu mày.
Tần Viễn Sinh đặt tách cà phê xuống, sợ cô thấy bất tiện nên ga-lăng rút tấm thực đơn trong tay cô, giả vờ như không thấy gì.
Nhưng anh vốn tinh mắt, liếc qua đã thấy rõ cái tên ấy — Phạm Dung.
Ngay cả giọng nói khẩn cầu từ đầu dây bên kia, anh cũng nghe rõ ràng.
So với giọng điệu van nài kia, thái độ của Ngô Minh Thư lại kiên quyết hơn hẳn:
“Xe tôi đã cho anh rồi, tôi đâu phải công ty bảo hiểm, có chuyện gì thì đừng tìm tôi nữa!”
Giọng cô cao lên, mang theo chút mất kiểm soát. Người ở bàn bên bắt đầu tò mò ngoảnh sang nhìn.
Ngô Minh Thư lập tức cúp máy, nhanh chóng lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh, nở nụ cười lịch thiệp với Tần Viễn Sinh:
“Xin lỗi anh, vừa rồi tôi hơi thất lễ.”
Tần Viễn Sinh khẽ cong môi, nụ cười ôn hòa:
“Không sao, miễn là chuyện đã giải quyết ổn thỏa. Cô xem muốn ăn gì? Nếu không thích chỗ này, chúng ta có thể đổi quán khác.”
Mẹ cô nói không sai — người đàn ông này quả thật rất tinh tế, biết quan tâm.
Chỉ là, bao năm qua, kiểu đàn ông biết nói lời ngọt như vậy, cô gặp cũng chẳng ít.
Nói đâu xa, Phạm Dung chính là ví dụ rõ ràng nhất.
Ngô Minh Thư đặt hai tay lên bàn, bình tĩnh nói:
“Anh Tần, tôi nói thẳng, mong anh đừng để bụng. Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều vì không muốn làm trái ý ba mẹ nên mới đồng ý buổi xem mắt này. Nếu đã vậy, bữa cơm này có ăn hay không cũng chẳng quá quan trọng.”
Cô ngừng lại một chút, giọng nhẹ hơn:
“Chi bằng… để duyên phận quyết định, nếu có duyên, sau này gặp lại cũng không muộn.”
Người đàn ông khẽ bật cười:
“Cô Ngô có vẻ hơi vội. Tôi thừa nhận, trước khi tới đây, tôi cũng chỉ định đến cho xong chuyện. Nhưng sau khi gặp cô…”
Anh dừng lại, ánh mắt trở nên sâu hơn,
“Tôi đổi ý rồi.”