Giới Thiệu
Văn án
Tôi bị mất trí nhớ – mọi ký ức đều quay lại, ngoại trừ duy nhất một người: anh ấy.
Khi biết chuyện, anh chỉ cười bất lực, nói với tôi bằng giọng điềm tĩnh:
“Khương Tầm, dù em quên thật hay cố tình quên, thì trong mắt anh, em mãi chỉ là em gái.”
Tôi nghe xong thì gật đầu lia lịa, trong lòng còn thầm vui mừng – thế này chẳng phải là có thêm một “anh trai hờ” sao? Đến Tết lại được thêm một bao lì xì nữa rồi!
Vì bao lì xì ấy, mỗi lần gặp Hứa Châu, tôi đều ngọt ngào gọi một tiếng:
“Anh ơi.”
Anh hơi khựng lại, còn tôi thì chẳng để ý, vẫn vô tư cười nói như thường.
Cho đến một ngày, anh đột nhiên ôm mặt khóc nức nở trước mặt tôi, giọng run run:
“Xin em… đừng gọi anh là anh nữa. Cũng đừng hẹn hò với người khác.”
Lúc ấy, tôi mới nhận ra – hóa ra người tôi quên mất, chính là người từng yêu tôi sâu đậm nhất.