Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 10

  1. Trang chủ
  2. Hậu Cung Trầm Mộng
  3. Chương 10
Trước
Sau

Khi ấy ta nghĩ bọn trẻ trong cung sao mà ngốc thế, chuyện nhỏ như vậy cũng làm thành trận. Ta ba bước hai bước trèo lên cây, giúp bọn họ lấy diều xuống.

“Này, đón lấy này!”

Ta ném diều xuống, ai ngờ đuôi diều lại vướng vào cành.

Ta chẳng hiểu con cái trong cung có gu thẩm mỹ gì mà làm ra cái diều kỳ quái đến thế. Ta bò lên thêm chút nữa định gỡ đuôi diều, nào ngờ đạp gãy cành cây, người và diều cùng nhau rơi xuống.

Xui xẻo thay, ta rơi đúng lên người Lý Dự, lại còn làm gãy cả cánh tay hắn.

Về nhà, phụ thân nổi trận lôi đình, bắt ta quỳ trong từ đường, mắng mỏ suốt một đêm.

Ông hỏi ta đã biết sai chưa, ta nói ta không sai, ông đánh ta một trận.

Ông lại hỏi hôm nay rút ra bài học gì, ta nói: phải giảm cân, không được béo quá, dễ đè chết người. Ông lại đánh ta thêm một trận.

Sau này ta học khôn, giả câm không nói gì nữa, ông giận đến mức nói không dạy nổi ta, phải gửi lên kinh học với người nghiêm nhất.

Rồi sau mới xảy ra chuyện ta “đánh” con gái tướng quân, từ đó tiếng xấu của ta lan khắp kinh thành, đại tỷ vào cung cũng hiếm khi mang ta theo, ta muốn tìm Lý Dự xin lỗi cũng không có cơ hội.

Khi ấy phụ thân còn nói may mà đè lên tứ hoàng tử không được sủng ái, chứ mà đè lên cửu hoàng tử thì mười cái đầu cũng không đền nổi.

Hoàng tử bị đè gãy tay, hoàng thượng không một lời hỏi han.

Lúc đó ta thấy Lý Dự thật đáng thương, lại thấy mình và hắn cùng cảnh ngộ: không cha thương không mẹ yêu. Ta thầm nhủ lần sau gặp nhất định sẽ mang thuốc mỡ tốt nhất cho hắn bôi, quyết không để hắn còn đáng thương hơn mình.

Lần thứ hai ta gặp lại Lý Dự là không lâu sau khi hoàng hậu nương nương băng hà.

Hôm ấy, phụ thân ta vào triều mãi không thấy quay về. Thị vệ của nhị hoàng tử đến phủ báo tin: Nhạc thừa tướng vì chuyện lập hoàng hậu mới mà tranh cãi với hoàng thượng, hiện đã bị giữ lại trong cung.

Đại tỷ ta nghe vậy liền mang theo cây thương tua đỏ năm xưa tiên hoàng ban cho mẫu thân, dẫn ta vào cung.

Nhưng muốn vào tiền triều đâu dễ gì. Thái hậu lấy cớ bệnh, không tiếp khách. Quý phi — mẫu thân của nhị hoàng tử — cũng không dám ra mặt giúp đỡ. Trong chốc lát, hai tỷ muội Nhạc gia chúng ta chẳng khác nào hai con chó tang lang thang bị người ta ghét bỏ, quanh quẩn trong cung, chẳng biết còn có thể đi đâu.

Chớ thấy phụ thân ta ngày thường oai phong lẫm liệt, ai gặp cũng phải nhún nhường vài phần. Khi gặp chuyện, bọn người ngày thường nịnh nọt đó lại đồng loạt lo thân, không ai chịu ra mặt.

Nhị hoàng tử an ủi chúng ta, bảo chúng ta về trước chờ tin, để hắn đến gặp phụ hoàng nói giúp vài câu.

Đại tỷ rất tin hắn, nhưng ta không tin. Mẫu phi hắn còn không dám ra mặt, thì với tính cách yếu đuối như hắn, làm sao dám trái lời quý phi?

Thế là ta nhân lúc đại tỷ không chú ý, cướp lấy cây thương tua đỏ rồi chạy một mạch về phía tiền triều.

Tuy phụ thân xưa nay luôn thiên vị, chỉ yêu quý đại tỷ và nhị nương, nhưng ta vẫn cho rằng: là con gái của tướng quân, thì phải có dáng vẻ xông pha, không lùi bước.

Chỉ là ta chỉ biết đại khái hướng đến tiền triều, chẳng ngờ hoàng cung lại như mê cung, bốn bề tường cao, đi đâu cũng là tường.

Ta hỏi mấy cung nhân, người chỉ sang đông, người lại chỉ tây, có người còn bảo không biết, khiến ta càng đi càng rối, chẳng biết lối nào mà lần.

Chính trong hoàn cảnh đó, ta gặp lại Lý Dự.

Hắn hỏi ta đến tiền triều làm gì. Ta đáp: “Đi cứu cha ta.”

Hắn nhìn cây thương tua đỏ trong tay ta, hỏi:

“Chỉ mang cái này thôi sao?”

“Đây là tiên hoàng ban cho mẫu thân ta.”

“Mẫu thân ngươi là ai?”

“Bình Ninh tướng quân.”

Nghe xong, hắn bảo thuộc hạ lui xuống, rồi ghé sát ta nói:

“Nếu ngươi cứ cầm thương xông thẳng vào, đảm bảo cha ngươi chết càng nhanh.”

Lòng ta chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra vững vàng:

“Đây là vật tiên hoàng ban tặng, bệ hạ hẳn phải nể mặt người đã khuất.”

“Phụ hoàng ta và hoàng tổ phụ vốn chẳng ưa nhau.”

Hắn nhìn ta, rồi hỏi:

“Ngươi có một tỷ tỷ là con của thiếp phải không? Phụ thân ngươi thương nàng ta hơn?”

“Sao ngươi biết?”

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

“Vậy thì khi ngươi vào tiền triều,” hắn nói, “ngươi chỉ cần kể cho hoàng thượng nghe cha ngươi thiên vị thế nào, mẫu thân ngươi đáng thương ra sao. Chạm vào nỗi đau của người — đạo lý con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ chẳng còn là có thể khiến người mềm lòng. Khi đó, cha ngươi tự khắc được thả.”

“Còn thứ này—”

Hắn đưa tay ra:

“Để ta giữ giúp. Đợi mọi chuyện xong xuôi, ngươi tới tìm ta mà lấy lại.”

Ta nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn giao cây thương cho hắn, sau đó được thị vệ của hắn — A Bố — dẫn tới tiền triều.

Về sau ta mới biết, hoàng thượng tuy là con chính thất, nhưng từ nhỏ không được tiên hoàng yêu thương. Đến khi tiên hoàng qua đời, hiềm khích cha con vẫn chưa hóa giải.

Lý Dự khuyên ta lấy nỗi đau con muốn nuôi mà cha chẳng còn để đánh vào điểm yếu của hoàng thượng, nhờ đó mà cứu được phụ thân ta ra ngoài.

Đó là lần đầu tiên ta nhận ra tên “ngốc đầu đất” ấy thật ra không hề ngốc, mà là đã giấu kín mọi sự thông minh vào lòng.

Nhờ cách của Lý Dự, hoàng thượng không còn làm khó phụ thân ta nữa, chỉ là vẫn khăng khăng phải lập hoàng hậu mới.

Ngươi xem đấy, tình yêu của bậc đế vương lạnh lẽo biết bao. Hiếu Nhân hoàng hậu vừa mới qua đời, thì bên kia, tân hậu đã sắp được đưa vào trung cung.

Lúc rời khỏi hoàng cung, phụ thân ta hỏi ta: “Những lời ngươi vừa nói trong điện là ai dạy ngươi?”

Ta đáp: “Con tự nghĩ ra.”

Ông nhìn ta bằng ánh mắt ngờ vực, hồi lâu mới nói:

“Ta và mẫu thân ngươi vốn dĩ là một sai lầm. Ngươi không nên lấy nàng ra làm cái cớ.”

“Vì nhắc đến mẫu thân nên mới cứu được người, người không vui sao?” Ta hỏi lại.

“Về sau, đừng nhắc đến nàng nữa.” Nói xong, ông nhấc chân bước đi, chỉ để lại bóng lưng càng lúc càng xa.

“Phụ thân!” Ta gọi giật lại, lớn tiếng nói:

“Con muốn học võ, muốn trở thành đại tướng quân như mẫu thân!”

Đây là lần đầu tiên ta nói ra ước nguyện trong lòng mình, nhưng phụ thân chẳng hề để tâm, cũng chẳng quay đầu lại, chỉ để ta lại với một bóng lưng lạnh lẽo.

Về tới nhà, ta mới sực nhớ, cây thương tua đỏ của mẫu thân vẫn chưa lấy lại. Khi ấy ta chỉ biết Lý Dự là tứ hoàng tử, còn ở cung nào cũng chẳng rõ, càng không dám nói với đại tỷ là ta đã để mất vũ khí tiên hoàng ban.

Chỉ biết thầm mong sớm có ngày được vào cung lại.

Thế nhưng từ sau khi phụ thân trở về từ cung, ông cứ giả bệnh không chịu lâm triều, ngay cả tam hoàng tử cũng ít khi phái người gửi thư. Vào cung, lại càng xa vời.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

IMG_0059
Đây không phải HE ta muốn
Tôi Không Yêu Đầu Gấu Học Đường
Tôi Không Yêu Đầu Gấu Học Đường (FULL)
Bìa Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Ngày Nào Cũng Muốn Quay Lại
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Ngày Nào Cũng Muốn Quay Lại
[21+] Tình Ca Blues Nơi Hẻm Tối
[21+] Tình Ca Blues Nơi Hẻm Tối
file_0000000048386208b89f5f6d1b4b4c5b
Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế
Phượng Mệnh
Phượng Mệnh
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz