Chương 1
Ngày tôi gặp Trần Mặc, bầu trời phủ một màu xám mờ, mây đen u ám chậm rãi tụ lại, vài hạt mưa lất phất rơi xuống.
Tôi đứng giữa buổi họp báo ra mắt ca khúc mới của idol, xung quanh là biển người chen chúc. Trái tim tôi đập rộn ràng vì phấn khích, chút mưa nhỏ đó chẳng đáng để bận tâm.
Trong tay tôi là tấm bảng đèn in tên idol, cầm chặt đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Tôi chỉ mong anh ấy có thể nhìn thấy dòng chữ sáng rực kia — nếu thật sự nhìn thấy tôi, chẳng phải ước mơ “lấy idol” của tôi đã thành hiện thực rồi sao? Lúc đó, tôi sẽ có thể đường hoàng trả lời câu hỏi khiến người ta ghen tỵ nhất: “Chồng cậu là ai vậy?”
Khi idol bước ra sân khấu, anh chính là ánh sáng rực rỡ nhất trong thế giới của tôi. Ánh mắt tôi dính chặt lấy anh, từ đường nét khuôn mặt đến thân hình cân đối như tạc. Đứng trong đám đông không xa, tôi nhìn đến nỗi nuốt nước bọt.
Cho đến khi một giọng nói đầy khinh miệt vang lên giữa những lời hò reo tán thưởng:
“Phụ nữ thật khoa trương, gu thẩm mỹ cũng kém quá.”
Ngay lập tức, ánh mắt tôi — vốn đang dán chặt lên idol — chuyển hướng như một chiếc radar phát hiện mục tiêu nguy hiểm.
Tôi trừng mắt nhìn chàng trai cao lớn trong đám đông. Trong đôi mắt anh ta, tôi đọc được sự khinh thường và lạnh nhạt dành cho idol của tôi. Chúng tôi chỉ cách nhau chừng một mét, anh đứng chếch về bên phải, còn tôi nhìn chằm chằm vào lưng anh, hận không thể dùng ánh mắt đâm chết anh cả trăm lần.
Tất nhiên, nếu chỉ vì một câu nói đó mà tôi mất bình tĩnh, thì mấy năm rèn luyện “tư cách fan lý trí” của tôi đúng là công cốc.
Điều khiến tôi thật sự tức giận, là bài báo giải trí mà anh ta viết sau đó.
Sau buổi họp báo, tôi thấy anh ngồi ngay đối diện mình trong quán cà phê, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím. Tôi tận mắt nhìn từng dòng chữ sai sự thật được gõ ra từ đôi tay đó:
“Nam ca sĩ X tự ý chiếm dụng địa điểm tổ chức, chưa đạt thỏa thuận với ban quản lý.”
“Nhân cách cá nhân của nam ca sĩ X không tốt, hình tượng công ty xây dựng hoàn toàn trái ngược với con người thật.”
Anh ta quay lưng lại, viết rất chăm chú. Tôi nhìn mà sôi máu, cuối cùng không nhịn nổi.
Anh dựa vào đâu mà nói idol của tôi tự ý chiếm dụng địa điểm?
Ai mà chẳng có hình tượng công chúng? Nếu anh nổi tiếng, anh cũng cần phải xây dựng hình ảnh tốt thôi!
Tôi đặt tấm bảng đèn xuống, giả vờ thản nhiên ngồi xuống đối diện anh, nhìn khuôn mặt lạnh nhạt kia mà nở nụ cười chẳng mấy thiện lành:
“Nói đi, bài báo này bán bao nhiêu tiền?”
Anh ngẩng lên, bình tĩnh nhìn tôi một giây rồi lại cúi xuống gõ tiếp. Nửa phút sau, mới chậm rãi đáp:
“Dưới một nghìn thì không bán.”
“Anh định chém tôi à!” Tôi đập bàn đứng phắt dậy.
Trong quán cà phê yên tĩnh, tiếng nhạc du dương vẫn vang lên. Tôi cảm nhận rõ những ánh nhìn khó chịu xung quanh đang bắn về phía mình như mũi tên, đành ngồi xuống, nhỏ giọng lại.
Không thể giải quyết tận gốc thì đổi chiến lược thôi — dùng lợi thế giới tính để đánh vào lòng trắc ẩn.
“Anh có biết không, fan của idol tôi gần như toàn là con gái. Anh viết vậy là đang làm tổn thương trái tim yếu đuối của hàng ngàn cô gái đấy.”
Tôi nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, để tăng độ chân thật, còn lén cấu mạnh vào đùi mình, khiến nước mắt lăn xuống vài giọt.
Anh liếc tôi, nhíu mày:
“Cô làm ơn yên lặng, cô đang làm tôi không viết được.”
Hả?
Tức là anh ta không nghe lọt tai một chữ nào trong bài diễn cảm động của tôi?
Tôi ỉu xìu, cúi đầu, nghĩ thầm: nếu không được, chắc tôi phải lên group fan kêu gọi góp tiền mua lại bài báo này thôi.
Ngay khi tôi định lấy điện thoại, Trần Mặc bỗng mở miệng:
“Tôi viết bài dựa trên sự thật. Tôi không bao giờ vu khống idol của cô.”
Một câu nói điềm tĩnh, cứng rắn mà ngay thẳng — đúng là kiểu phóng viên chính trực mẫu mực.
Trước thái độ đó, tôi đành bất lực nhìn “anti-fan” của idol mình rời đi.
Tự nhận là fan lý trí, tôi an ủi bản thân rằng ít nhất tôi vẫn còn biết kiềm chế.
Nhưng quả nhiên — sáng hôm sau, khi mở Weibo, tên idol của tôi chễm chệ trên top tìm kiếm, chủ đề y hệt nội dung trong bản thảo tối qua.
Tôi nhìn dòng bình luận ngày càng cay nghiệt, tức đến run tay, đập mạnh điện thoại xuống bàn.
Trong mắt tôi, người đàn ông đẹp trai, tài năng nhất thế giới giờ đây bị hủy hoại bởi một phóng viên vô tâm.
Càng nghĩ, tôi càng nuốt không trôi cục tức này.
Mấy ngày sau, bầu không khí quanh tôi nặng nề như có mây đen bao phủ.
May nhờ các cô bạn cùng phòng dỗ dành, tâm trạng tôi mới dần bình ổn lại.
Dù sao, là sinh viên năm cuối, toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi tháng trước đã đổ hết vào buổi họp báo ấy.
Muốn tồn tại trong xã hội, tôi chỉ còn cách tìm một công việc làm thêm…