Chương 4
Chỉ là lúc này, chủ xe hẳn là vẫn chưa tử vong. Cửa xe bị mở ra còn chưa khép lại, cách đó không xa phía trước, theo vết máu loang lổ, nằm một xác nam giới với một lỗ thủng lớn trên ngực. Xem ra anh ta đã bị một đòn chí mạng sau khi cố gắng bò ra khỏi xe.
Sau khi cẩn thận kiểm tra hiện trường, Nhan Hoan và Diệp Linh đại khái suy đoán ra quá trình xảy ra vụ việc.
Vẻ mặt Nhan Hoan hơi nghiêm trọng, nhưng sự bình thản trên người cô vẫn không hề thay đổi, cô tiếc nuối mở lời: “Xem ra con yêu quái đó đã sớm chạy thoát rồi. Chúng ta phải trở về tra Sổ ghi chép Yêu quái, xem hành trình của ai trùng khớp với hiện trường sự cố lần này.”
Diệp Linh đành gật đầu, sau đó chuyển thi thể nam giới vào trong xe, che giấu vết thương trên người thi thể để giả tạo thành một vụ tai nạn rơi xuống, nếu không khi cảnh sát tới thì khó mà giải thích được.
Kết quả, khi cô làm xong, ngẩng đầu lên thì bóng dáng Nhan Hoan đã không còn.
Nhan Hoan, người đột nhiên “m·ất t·ích”, đang đuổi theo một làn yêu khí vào một con hẻm nhỏ. Ngay lúc nãy, khi Diệp Linh đang xử lý thi thể, cô đã cảm nhận được một luồng yêu khí thoang thoảng. Nhưng ngay khi cô bước vào con hẻm này, cô biết mình đã trúng kế.
Con hẻm cũ nát trước mắt vắng bóng người, ánh trời mờ ảo thậm chí không thể lọt vào bên trong. Nhan Hoan cảnh giác đi đến khúc cua của con hẻm, cô cảm nhận được dường như có một người ở đó.
Đúng lúc cô rút vũ khí ra, chuẩn bị đối mặt với con yêu quái xảo quyệt này, cô lại phát hiện có lẽ mình đã nhìn lầm.
Bởi vì ở khúc cua đó căn bản không phải là yêu quái, mà là một thiếu niên đang bị thương.
Nhan Hoan thu hồi vũ khí, đánh giá thiếu niên có vẻ yếu ớt. Người này trên người không có một tia yêu khí, hẳn không phải là yêu quái để lại yêu khí ban nãy. Cô liếc nhìn bụng bị thương của thiếu niên, nơi đó được băng bó qua loa rồi bỏ dở, máu tươi vẫn rỉ ra không ngừng từ đó.
Chỉ là, khi nhìn thấy khuôn mặt thiếu niên, cô không khỏi kinh ngạc.
Thiếu niên này trông quá mức đẹp đẽ.
Thiếu niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trông tinh khôi và lạnh lùng, chỉ là máu tươi không ngừng chảy ra từ v·ết th·ương, có thể thấy rõ huyết sắc của cậu ta dần mất đi, khiến người cậu ta yếu ớt vô cùng. Ngoại trừ v·ết th·ương, trên người cậu còn dính ít nhiều máu, nhìn không hề thấy kinh khủng, mà có chút giống như một đóa tuyết liên thuần trắng bị bắn lên vài giọt máu tươi, lấm tấm màu đỏ.
Chỉ là Nhan Hoan đã trải qua quá nhiều tiểu thế giới, cái lòng thương hại đó đã sớm không biết vứt đi đâu. Nhìn ánh mắt cầu khẩn và bàn tay trái đang vươn ra của thiếu niên trước mặt, cô không hề có ý định cứu cậu, hơn nữa theo trực giác của cô, thiếu niên này không thể nào không có khả năng tự bảo vệ mình, nên cô không cần phải nhúng tay vào vũng nước đục này.
Đúng vào giây phút Nhan Hoan chuẩn bị xoay người rời đi, cô nghe thấy tiếng “Tít”.
“Mục tiêu nhiệm vụ đã xuất hiện, xin Ký chủ sắp xếp hợp lý.”
Bước chân phải cô vừa nhấc lên liền thu lại, ngay sau đó cô đổi hướng, thậm chí cố gắng nở một nụ cười hiền lành, mong muốn đóa hắc liên hoa này cảm nhận được thiện ý của cô.