Oneshot
Bố mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng khi tôi mới mười sáu tuổi. Nghe người ta kể lại, chiếc xe lộn nhào ba vòng rưỡi rồi mới nổ tung giữa màn đêm, như một cảnh trong phim hành động mà không đạo diễn nào dám bấm máy. Tôi không còn nhớ rõ, chỉ nhớ tiếng còi xe cứu thương hú lên thảm thiết, và cái mùi khói xăng cháy khét lẹt cứ ám ảnh tôi suốt những năm tháng sau đó. Có lẽ nó đã in sâu vào DNA, đến nỗi bây giờ mỗi lần ngửi thấy mùi xăng là tim tôi lại đập thình thịch, như thể sắp được gặp lại bố mẹ theo một cách không mong muốn.
May mắn làm sao, bố mẹ tôi là những người cực kỳ cẩn trọng. Họ đã chuẩn bị sẵn một bản di chúc chi tiết hơn cả kịch bản một vụ ly hôn của sao Hollywood. Trong đó viết rõ ràng, khi tôi tròn mười tám tuổi, toàn bộ tài sản, nhà cửa, cổ phần công ty… sẽ thuộc về tôi. Còn trước đó, mọi thứ đều được phong tỏa, không ai được phép động vào, kể cả người giám hộ – một điều khoản khiến không ít người phải gãi đầu.
Người giám hộ ấy là chú ruột tôi, em trai của bố, một quý ông bốn mươi tuổi nhưng vẫn… độc thân. Nghe đâu thời trẻ chú chơi bời quá đà, từng bị một cô người mẫu trả thù theo cách khiến “chức năng đàn ông” của chú không còn hoạt động được như trước. Từ đó, chú sống khép kín, tính tình trở nên cáu bẳn và đặc biệt nhạy cảm với chuyện tiền bạc. Có lẽ vì không còn gì để tiêu tiền vào những thú vui trần tục, nên chú chuyển sang đam mê tích cóp.
Sau khi bố mẹ tôi mất, chú đón tôi về sống cùng trong biệt thự của gia đình. Ngày đầu tiên, chú ôm tôi thật chặt, giọng nghẹn ngào: “Từ nay, con là con trai của chú.” Lúc ấy, tôi cảm động đến rơi nước mắt, tưởng như tìm được điểm tựa cuối cùng. Tôi đâu biết, ánh mắt chú nhìn tôi lúc đó không chỉ là thương xót, mà còn ẩn chứa một thứ gì đó tối tăm và nặng nề, như một nhà đầu tư đang nhìn vào cổ phiếu sắp tăng giá.
Thời gian trôi qua, tôi vẫn sống trong căn biệt thự rộng lớn ấy, nhưng xung quanh tôi dường như luôn có những sự cố kỳ lạ. Một chậu hoa từ tầng trên bỗng dưng rơi xuống, suýt trúng đầu tôi. Nước canh nóng trong căng tin trường học đột nhiên đổ thẳng vào chân tôi. Có lần, khi đang đi bộ trên vỉa hè, một chiếc xe mất lái lao thẳng đến. Tất cả đều chỉ cách tôi vài phân. Nếu không phải lần nào cũng thoát chết một cách kỳ diệu, tôi hẳn đã tin rằng bố mẹ đang ở đâu đó trên cao, sợ tôi cô đơn nên muốn… đưa tôi đi cùng. Tôi gần như trở thành một minh chứng sống cho thuyết âm mưu: “Đứa trẻ được Thần Chết bảo hộ”.
Và rồi, cái ngày tôi tròn mười tám tuổi – ngày tôi chính thức thừa kế toàn bộ gia tài – cũng đến. Chú tôi bỗng dưng trở nên vô cùng ân cần. Chú mời tôi đi ăn tối, bảo rằng muốn tổ chức sinh nhật thật ấm cúng cho tôi. Tôi chọn một nhà hàng nhỏ gần nhà, với ánh đèn vàng dịu, tiếng piano du dương, không khí tưởng chừng rất yên bình và… dễ chịu.
Chú gọi một chai rượu vang đỏ hảo hạng. Khi rót ly cho tôi, chú mỉm cười, nụ cười hơi gượng: “Người lớn rồi, cũng nên tập làm quen với rượu.” Tôi nhăn mặt. Tôi không thích rượu vang đỏ, vị chát đắng, hăng hăng như máu sắt. Tôi thích Coca hơn, đặc biệt là loại Coca Zero, ngọt thanh và có chút lạnh buốt nơi đầu lưỡi. Tôi nhớ trong túi mình còn nửa chai Coca Zero đang uống dở. Đúng lúc ấy, điện thoại của chú reo, chú đứng dậy ra xa để nghe máy. Tôi liếc nhìn ly rượu đỏ thẫm trước mặt trong ánh đèn vàng mờ, thứ chất lỏng đó sánh đặc, nhìn hơi… kỳ lạ. Tự nhiên, trong lòng tôi dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, kết hợp với hàng loạt sự cố suýt chết những năm qua.
Chờ chú quay lưng đi xa, tôi cầm ly, lặng lẽ đổ hết rượu vào thùng rác, rồi nhanh tay rót Coca của mình vào. Mà nói thật, Coca Zero và rượu vang đỏ nhìn trong ánh đèn vàng chẳng khác nhau là mấy. Tôi tự nhủ, đây là kỹ năng sinh tồn cơ bản thôi.
Chú quay lại, thấy tôi đã nâng ly, liền nở một nụ cười hài lòng đầy vẻ chiến thắng: “Nào, chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cháu trai ta.” Tôi cũng cười, cụng ly, và uống một hơi cạn sạch. Ngọt lịm. Thật tuyệt. Tôi thầm cảm ơn Coca Zero đã cứu mạng mình lần nữa.
Chú ngả người ra ghế, ánh mắt nhìn tôi chằm chằm, im lặng một cách kỳ lạ. Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. Tôi cảm thấy khó xử, không hiểu sao chú lại nhìn mình như vậy. Có lẽ chú đang chờ đợi điều gì đó?
Một lúc sau, chú chợt tái mặt. Tay run run cầm miếng táo đỏ định ăn tiếp, thì chiếc TV phía sau lưng chú đột nhiên bật lên, phát bản tin thời sự: “Tàu Thần Châu 16 đã được phóng thành công!” Tôi vui mừng reo lên: “Hay quá! Chú ơi, tin tốt nè!” Nhưng chú không đáp. Mặt chú tím tái dần, hai tay ôm lấy ngực, miệng há hốc như cá đớp không khí. Tôi hoảng hốt: “Chú! Chú sao thế?!”
Tôi vội chạy tới đỡ chú, ban đầu nghĩ rằng chú quá phấn khích vì tin vui của đất nước nên… nghẹn miếng táo đỏ. Tôi cố gắng làm các động tác sơ cứu, nhưng vô ích. Chú chỉ thở dốc, mắt trợn ngược. Tệ hơn, điện thoại của tôi lại bị chú giữ từ lúc mới vào nhà hàng, lấy lý do “để mình nói chuyện cho thân mật”. Điện thoại của chú có mật khẩu, tôi mở không được. Tôi chạy ra cửa kêu cứu, nhưng cửa phòng riêng này lại bị khóa chặt từ bên trong. Không ai nghe thấy tiếng tôi hét. Khi tôi quay lại, chú đã nằm im, hơi thở yếu dần. Tôi bất lực nhìn chú… tắt thở. Một tiếng sau, bảo vệ mới phá cửa vào. Nhưng khi đó, mọi chuyện đã quá muộn.
Tôi đứng chết lặng, nhìn thi thể chú được phủ bằng tấm khăn trắng. Tôi không thể tin được chỉ vì quá yêu nước, nghe tin tàu Thần Châu phóng thành công mà chú lại xúc động đến mức mất mạng sao? Đúng là một lòng yêu nước… đến chết!
Tin tức ấy lan nhanh khắp khu dân cư. Ai cũng tấm tắc khen chú tôi là người trung hậu, có lòng với Tổ quốc, thậm chí còn đề xuất nên đặt tên đường cho chú. Chỉ có tôi biết… nụ cười trên môi chú lúc ngã xuống, có gì đó vừa hối hận vừa kinh hãi, như thể vừa nhìn thấy điều gì không ngờ.
Chú không có con, nên tài sản của chú đương nhiên thuộc về tôi. Cộng với phần của bố mẹ để lại, tôi trở thành người thừa kế duy nhất, một “cậu ấm” đúng nghĩa với khối tài sản kếch xù.
Thỉnh thoảng, giữa đêm khuya, tôi vẫn mơ thấy ly rượu vang đỏ hôm ấy sóng sánh, lấp lánh như có ánh máu. Tôi bật cười, rót thêm một ly Coca Zero, rồi tự nhủ: “Cuộc đời này… thật kỳ diệu. Người tính, không bằng… Coca tính.”
Thế là tôi tiếp tục sống, cô đơn nhưng giàu có, ngủ trên chiếc giường dài hơn ba trăm mét, với nỗi trống trải chỉ có thể khỏa lấp bằng tiền bạc và những ký ức kỳ lạ mà chẳng ai tin nổi. Và tôi luôn nhớ, trong cuộc đời đầy rẫy những âm mưu và nguy hiểm này, một chai Coca Zero có thể là vị cứu tinh của bạn. Hãy uống nó mỗi ngày, biết đâu đấy, nó sẽ cứu mạng bạn một cách… ngọt ngào.