Chương 1
Tôi là một cung nữ quét dọn ở khu vực ngoài Ngự Thư Phòng. Công việc hằng ngày của tôi là lau chùi bậc thềm, quét dọn sân vườn, giữ cho mọi ngóc ngách đều sạch bong không một hạt bụi. Sự chăm chỉ của tôi được thái giám tổng quản để mắt, nhưng tôi chẳng màng thăng chức. Bởi lẽ, tôi là một kẻ xuyên sách đến đây, mục đích duy nhất là được tận mắt chứng kiến những vụ drama nóng hổi trong cung mà không bị cuốn vào vòng xoáy.
Hôm ấy, bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ. Như thường lệ, tôi cần mẫn quét dọn trước điện. Bỗng một đoàn người vội vã đi tới, dẫn đầu là một mỹ nhân y phục giản dị – chính là Hoàng hậu. Nét mặt nàng tái nhợt, mấy cung nữ theo hầu khẩn khoản can ngăn: “Hoàng hậu nương nương…”, nhưng nàng chẳng màng để ý, quỳ phịch xuống đất ngay trước Ngự Thư Phòng, ánh mắt đầy quyết liệt. Thái giám vội vào bẩm báo. Hoàng đế bước ra, thấy cảnh Hoàng hậu xõa tóc quỳ lạy, sắc mặt đùng đùng tức giận. Nghe nàng khẩn thiết xin tha cho người em trai phạm tội tham ô, Hoàng đế càng thêm phẫn nộ. Hắn cười lạnh một tiếng, vung tay lên: “Người đâu…!”
Tôi nín thở cầm chặt cây chổi, giả vờ tiếp tục quét dọn nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng.
[Chuẩn rồi! Đúng kịch bản rồi! Chắc chắn hắn sẽ tống Hoàng hậu vào lãnh cung, rồi sau đó phát hiện ra nàng bị oan. Tiếp theo sẽ là cảnh hối hận, điên cuồng truy tìm, nhưng làm gì còn kịp nữa!]
Bàn tay đang giơ lên của Hoàng đế bỗng khựng lại.
[Nên để hắn chịu chút đau khổ, ai bảo hôn quân ngu muội không chịu điều tra kỹ càng. Loại đàn ông này, đáng đời bị nữ chính bỏ rơi!]
Hoàng đế như bị đóng băng, tay giơ lên không xong mà hạ xuống cũng không xong. Dù không hiểu “nữ chính” là gì, nhưng hắn biết rõ có người đang chửi mình ngu ngốc. Sắc mặt hắn biến ảo khôn lường, cuối cùng đành gượng gạo vung tay: “Đỡ Hoàng hậu dậy, chuyện của Tống Ngôn Thăng, trẫm sẽ đích thân điều tra.”
Hoàng hậu ngẩng đầu không tin nổi, khóe mắt đỏ ửng. Nàng như trút được gánh nặng, cúi đầu tạ ơn. Còn tôi thì sững sờ – kịch bản đã hoàn toàn bị phá vỡ!
Hoàng đế phẩy tay, ánh mắt thoáng dừng lại trên người tôi đang đứng ở góc sân, rồi quay đi. Thái giám tổng quản lập tức tìm đến tôi, thông báo: “Chúc mừng Võ cô nương, Hoàng thượng thấy cô chăm chỉ, đặc cách thăng làm cung nữ nhất đẳng trong Ngự Thư Phòng.”
Tin này như sét đánh ngang tai. Tôi đang giặt giẻ lau, nghe xong suýt buông rơi cả xô nước. Những ngày tháng tự do, an nhàn sắp kết thúc rồi sao? Tôi chẳng cần thăng chức, chỉ muốn làm một kẻ vô danh mà thôi! Thấy tôi đờ đẫn, thái giám tưởng tôi mừng đến chết lặng, cảm khái nói: “Người chăm chỉ rồi sẽ được đền đáp…” Câu nói sáo rỗng này khiến tôi suýt sặc, đành cố nuốt nước mắt vào trong, lắp bắp: “Đa tạ công công…”
Tôi biết mình không thể từ chối. Với tính cách bá đạo của Hoàng đế trong tiểu thuyết, những kẻ dám chống đối đều kết cục thảm khốc. Mạng sống của một cung nữ như tôi chẳng đáng là bao. Ngày đầu hầu hạ trong Ngự Thư Phòng, không khí ngột ngạt với hương trầm và hơi ấm từ lò sưởi khiến tôi buồn ngủ không tả xiết. Hoàng đế sau khi phê xong một tập tấu chương, chợt nhận ra sự hiện diện của tôi.
“Ngươi tên gì?” Hắn đột ngột hỏi.
Tôi giật mình tỉnh giấc, bất cẩn buột miệng: “Võ Tắc Thiên.”
Vừa nói xong, tôi đã muốn cắn lưỡi. Khi mới xuyên qua, vì không thích cái tên Võ Đại Hoa, tôi đã tự ý đổi thành cái tên đầy thách thức này. Trong thế giới không có Võ Tắc Thiên, tôi tưởng có thể an toàn, nào ngờ… Hoàng đế nhướng mày: “Tên hay, phụ mẫu ngươi hẳn là học rộng?”
Tôi im bặt, cha mẹ nguyên bản của nhân vật này chỉ là nông dân, làm gì có học. Thế là tôi trả lời qua loa: “Nô tài tự đặt.” Rồi cắn chặt môi, quyết không nói thêm lời nào. Hoàng đế thấy tôi im lặng như tượng đá, cũng chán nản, tiếp tục chăm chú vào tập tấu chương. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm tưởng vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.