Chương 41
Viêm Đế lắc đầu cười, vẻ phóng khoáng lồng lộng trên vầng trán rộng, phấn chấn kể tiếp đầy hào hứng: “Đó là những tháng năm sôi nổi nhất đời ta, đến ta cũng chẳng dám tin mình có thể rượu say gây sự, ẩu đả đánh nhau như thế nữa, trẻ trung biết bao. Ba người chúng ta còn hẹn ‘sẽ mãi mãi ở bên nhau, mãi mãi vui vẻ như hiện thời không đổi’. A Luy cao giọng nói nếu ai vi phạm bà ấy sẽ phạt người đó nặng nề. Nhưng khi bà ấy gặp gã thiếu niên rạng rỡ như mặt trời đó, chính bà ấy lại vi phạm đầu tiên, phá vỡ lời hứa. Hôm bà ấy đi, chúng ta cùng ngồi trên triền núi ngắm tà dương đỏ rực như thế này, ta thổi một khúc kèn lá du dương, A Luy hát còn A Mi múa dẻo dai. Ta chưa thổi hết bài, A Mi cũng chưa múa hết điệu thì A Luy đột ngột nói bà ấy phải đi, phải đi tìm gã thiếu niên rạng rỡ như mặt trời đó ngay lập tức. A Mi vô cùng giận dữ, đùng đùng bỏ đi không nhìn lại. Ta tiễn A Luy, bà ta hỏi ta đã phải lòng cô nương nào chưa, đã có người mà mình muốn ở bên suốt đời hay chưa, khiến ta sực nhớ tới nữ tử áo xanh bên bờ Tể Hà kia dịu dàng. A Luy nói với ta, ‘Nếu huynh thích nàng thì nên bày tỏ lòng mình ngay đi, lẽ nào huynh không sợ nàng sẽ lấy người khác ư?’ Nghe bà ta nói, ta đột nhiên phát hoảng lên như sét đánh, lập tức quay về ngay lập tức, chẳng kịp từ biệt A Mi nữa, lòng rối bời.”
Tuy biết sau cùng hai người kết thành phu thê, A Hành vẫn hồi hộp hỏi, tim đập nhanh: “Ngài có tìm được bà ấy không? Bà ấy vẫn ở bên bờ Tể Hà chứ, vẫn chờ ngài?”
“Ta nửa đêm về tới bờ sông, lòng rối như tơ vò, chờ mãi đến bình minh mà chẳng gặp được nàng. Đóa hoa xanh biếc bên bờ vẫn bừng nở rực rỡ trong gió sớm, nhưng nữ tử cài hoa dịu dàng chẳng biết đã đi đâu mất hút. Ta vừa thất vọng vừa buồn bã khôn xiết, ngơ ngẩn ngồi bên sông suốt từ sáng đến tối như kẻ mất hồn, mắt dán chặt vào dòng nước chảy. Mãi tới khi đêm buông tối mịt mùng, ta ngoảnh lại mới nhận ra nàng đang đứng phía sau lặng lẽ, đóa hoa tang xanh biếc cài bên mái tóc đen nhánh, rưng rưng nước mắt long lanh nhìn ta đầy xúc động. Thấy vậy, ta ngỡ người nhà nàng qua đời, lòng như lửa đốt, quên khuấy mất chúng ta chẳng quen biết gì nhau, thế nên câu đầu tiên ta nói với nàng là ‘cô đừng quá đau buồn, sau này ta sẽ chăm sóc cho cô suốt đời.’ Nàng nhoẻn cười rạng rỡ gỡ đóa hoa tang ném xuống sông lấp lánh, ‘hai mươi năm nay chẳng thấy ngươi xuất hiện, ta cứ tưởng ngươi đã xảy ra chuyện rồi, đã chết mất.’ Bấy giờ ta mới hiểu thì ra nàng cài hoa để tang ta, tưởng ta đã mất.”
“Sau đó thì sao?” A Hành hỏi dồn, mắt sáng lên.
“Sau đó dĩ nhiên chúng ta còn phải trải qua rất nhiều sóng gió gian nan, phụ vương ta nhất quyết không đồng ý, viện cớ thân phận nàng quá thấp hèn không xứng, may có Xích Thủy thị giúp đỡ hết lòng, ghi tên Thính Yêu vào tộc phả danh giá, nhờ đó nàng mới được gả cho ta dưới thân phận Xích Thủy thị cao quý.” Viêm Đế mỉm cười vuốt ve tấm bia mộ lạnh lẽo, giọng đầy yêu thương.
“Thính Yêu giống như những đóa hoa dại trên triền núi này vậy, thoạt nhìn yếu ớt mong manh trước gió mưa, nhưng mưa to gió lớn đến mấy cũng chẳng vùi dập nổi, kiên cường lạ thường. Tiếc rằng chính ta lại hại chết nàng. Thể trạng Thính Yêu không tiện mang thai sinh nở, dễ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ta thân làm Viêm Đế, nhất định phải có con nối dõi tông đường, thế nên nàng vì ta mà mang thai hết lần này sang lần khác, lúc sinh được Du Võng thì thân thể không chống chọi nổi nữa, ra đi mãi mãi.” Viêm Đế ngả đầu vào bia mộ vợ, khẽ thì thầm đầy đau đớn: “Người người đều ca tụng ta y thuật quán tuyệt thiên hạ nhưng ta không cứu nổi nàng, chẳng cứu sống được Nữ Oa, cũng chẳng chữa khỏi cho Dao Cơ, một thầy thuốc vô dụng như ta chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ từng người từng người chết đi trước mắt mình, A Luy, muội nói xem liệu Thính Yêu có oán trách ta không, có hận ta không?”
A Hành biết tinh thần Viêm Đế đang rối loạn hỗn loạn nên mới lầm lẫn giữa mình và mẹ, nàng đành nín thinh không dám lên tiếng, sợ Viêm Đế bị kích động mạnh hơn.
Chỉ nghe Viêm Đế lẩm bẩm nói đầy bi ai: “A Luy, ta là kẻ ích kỷ vô cùng! Đã biết sau khi ta chết sẽ có rất nhiều người đau khổ tang thương nhưng lại thầm mong mình chết cho mau chóng, lúc Dao Cơ chết đi, ta chỉ muốn theo con bé quách cho rồi, có vậy ta mới được đoàn tụ cùng Thính Yêu mãi mãi. Người trong thiên hạ cứ ngỡ Viêm Đế đau buồn thành bệnh chỉ là nói phóng đại, có ai biết từ sau khi Thính Yêu ra đi, ta đã đổ bệnh, bệnh hơn ngàn năm nay rồi, bệnh tương tư không thuốc chữa.”
Viêm Đế nắm lấy tay A Hành chặt hơn, giọng run run: “Từ khi ta lên làm Viêm Đế, chúng ta chẳng còn thư từ qua lại gì nữa, nhưng lúc Dao Cơ ra đi muội lại gửi thư khuyên ta đừng đau buồn quá độ, phải biết rằng ta không chỉ là chồng của một người phụ nữ, cha của ba đứa con gái mà còn là Viêm Đế của toàn thiên hạ! Điều này sao ta không hiểu chứ? Nếu không hiểu, năm xưa ta sẽ không phản lại lời thề với Thính Yêu trong đêm tân hôn mà lên ngôi kế vị trở thành Viêm Đế, cũng sẽ không thể gắng gượng hết năm này sang năm khác tới tận hôm nay. Nhưng ta mệt lắm rồi, A Luy ạ! Lần này độc phát, ta đã nghĩ: vậy là muội không thể lấy đạo lý ra khuyên nhủ ta được nữa, ta nhất định phải chết rồi! A Luy, ta với muội tình như anh em ruột thịt, nhưng vì ta là Viêm Đế nên muốn gửi một bức thư cũng phải tránh tránh né né, Thính Yêu cũng vì ta là Viêm Đế mà mất sớm oan uổng. Đời ta từ khi đăng cơ tới nay, tính kỹ lại những ngày vui vẻ chẳng được bao năm, sinh mệnh dài đằng đẵng mà niềm vui lại hiếm hoi ít ỏi, ta mệt lắm rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi mà thôi, ta ích kỷ nên chỉ muốn nghỉ ngơi thôi…”
A Hành ròng ròng nước mắt lăn dài, khẽ an ủi giọng nghẹn ngào: “Ngài đừng ngại, cứ nghỉ ngơi đi, ngài đã gắng gượng vì muôn dân Thần Nông bao nhiêu năm nay rồi, chẳng ai nỡ trách ngài ích kỷ đâu, ai cũng hiểu.”
Đột nhiên nàng trông thấy Xi Vưu đang chạy như bay tới từ xa, người chưa đến mà linh lực đã đến trước, vây quanh bảo vệ cho Viêm Đế như bức tường vô hình, vô số đóa hoa trắng li ti bỗng xuất hiện từ hư không bao phủ lấy người đứng đầu Thần Nông quốc, linh thức của Viêm Đế cũng theo đó mà từ từ bình ổn lại, ông ngủ thiếp đi nhẹ nhàng như trẻ thơ.
Xi Vưu vặn hỏi nàng giọng lo lắng: “Cô nói gì với ông ta thế? Bây giờ ông ta không chịu được kích động mạnh đâu, dễ nguy hiểm.”
A Hành buồn rầu đáp đầy hối hận: “Ta không nên tò mò hỏi những chuyện liên quan tới Viêm Hậu mới phải, đã khơi dậy nỗi đau cũ.”
Xi Vưu chăm chú nhìn nàng một lúc: “Sao cô lại để lộ dung mạo thật ra rồi, không che giấu nữa?”
A Hành nghe nói mới sờ lên mặt mình, giật mình: “Vừa nãy Viêm Đế nhắc tới mẹ ta khiến ta bất giác nghĩ tới hình ảnh mẹ mình lúc trẻ tuổi, chắc bởi thế nên Trụ Nhan hoa mới biến gương mặt ta trở lại như cũ, không kiểm soát được.” Hèn chi tâm trạng Viêm Đế kích động như vậy, hóa ra đã lầm A Hành là mẹ của nàng, Tây Lăng Luy năm xưa.