Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Từng Thề Ước
  3. Chương 2
Trước
Sau

Lão Vu vương kêu khóc cầu xin hết nước hết cái, lạy lục đến mức đầu đập xuống đất thùm thụp, nhưng đám khỉ trên cây vẫn hi hi hô hô, trơ trơ bỡn cợt, chẳng chút đoái hoài.

Vu vương dập đầu thêm mấy cái nữa rồi loạng choạng bước ra khỏi bìa rừng. Bốn gã tráng niên vội vàng chạy tới đỡ lão: “Vu vương, Thú vương đã đi rồi ư?”

Vu vương thở dốc, giọng khản đặc: “Ta đã nói rõ rằng chúng ta không cần ngài phù trợ nữa. Xin ngài hãy đi thôi.”

Thấy bốn gã sầm mặt lại, Vu vương nói tiếp, ánh mắt chất chứa nỗi niềm bất lực: “Các ngươi đừng si tâm vọng tưởng nữa. Lần này Hỏa thần Chúc Dung đích thân tới tiêu diệt Thú vương, trong thiên hạ còn ai dám đối đầu với hắn chứ? Lẽ nào các ngươi thực sự muốn Thú vương của Cửu Di ta phải chết sao?”

Bốn gã đồng thanh đáp, giọng nói vang vọng sự quật cường: “Dù chúng ta có chết cũng không để Thần tộc giết hại Thú vương.”

Vu vương gật đầu, cố gắng lấy lại chút tinh thần, nói: “Hôm qua, ta đã phái Vu sư dẫn một trăm thanh niên cùng một trăm thiếu nữ tới dâng cho đám quý tộc ngoài kia làm nô bộc rồi. Nghe nói Viêm Đế rất nhân hậu, chỉ cần chúng ta không làm loạn, nhất định ngài sẽ khoan thứ tội nghiệt, bãi bỏ lệnh tiêu diệt Thú vương.” Lão vỗ vai bốn gã tráng niên, gắng gượng nở nụ cười: “Hôm nay là tết Khiêu Hoa, các ngươi đều là dũng sĩ Cửu Di, cô nương các bản đều đang đợi các ngươi đó. Mau tới Khiêu Hoa cốc tìm cô gái mình yêu, sinh thêm mấy tiểu dũng sĩ đi!”

Bốn gã tráng niên tuy dũng mãnh nhưng chưa từng bước chân ra khỏi núi, người tộc Cửu Di lại sẵn tính đơn thuần chất phác. Nghe Vu vương nói xong, họ cố gạt tâm sự ra khỏi đầu, kẻ xô người đẩy, mang theo niềm vui giản dị, đi tới Khiêu Hoa cốc.

Tết Khiêu Hoa rơi vào mồng tám tháng Tư, chính là lúc xuân sắc ngập tràn trời đất, hương hoa thơm ngát khắp núi.

Trong Khiêu Hoa cốc, khắp núi đèo phủ đầy hoa tươi rực rỡ. Các cô gái trang điểm lộng lẫy nấp dưới tàng cây hát khúc sơn ca, tìm người yêu. Đám trai tráng hoặc túm năm tụm ba đứng trên mỏm núi hát đối đáp với mấy cô gái lanh mồm lanh miệng, hoặc một thân một mình đứng dưới bóng cây thổi điệu khèn. Những đôi nam nữ đã phải lòng nhau thì tay nắm tay, lẩn vào bụi hoa thủ thỉ chuyện trò.

Bóng chiều tà đổ xuống sơn cốc tươi đẹp. Gió xuân dịu dàng thoảng đưa hương hoa ngan ngát hòa cùng hương rượu nồng nàn. Cô gái xinh đẹp cùng gã trai cường tráng trên sườn núi cao giọng hát khúc sơn ca say đắm, thổi điệu khèn rộn rã… Sơn cốc ngập tràn niềm vui, tựa hồ đến chú chim nhỏ trên cành cũng đang nhảy nhót. Chẳng một ai ngờ được chỉ lát nữa thôi, nơi đây sẽ biến thành một lò mổ tanh ngòm mùi máu.

Đột nhiên, lửa từ bốn phương tám hướng bùng lên. Mọi người đang vui vẻ bị bất ngờ, chỉ biết kinh hoàng cuống quýt tránh lửa. Dần dà cả đám bị dồn vào một chỗ. Ngọn lửa vây thành một vòng tròn, ánh lửa phụt lên hệt như một hàng rào đỏ rực, giam tất cả vào hỏa ngục.

Mấy dũng sĩ liều mình lao qua đám lửa, nhưng ngọn lửa như một vật thể sống, quấn lấy người họ thiêu đốt, khiến họ kêu gào thảm thiết, ngã vật xuống đất, lăn lộn mãi không sao dập được lửa, cuối cùng bị thiêu đến chết.

Cảnh tượng khủng khiếp trước mặt khiến mọi người kinh hồn bạt vía, ngơ ngác không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bấy giờ, Chúc Dung cưỡi tọa kỵ từ trời đáp xuống, ánh mắt khinh khỉnh quét qua đám người đang co cụm trong vòng lửa.

Hắn cao giọng nói vọng vào núi, âm thanh mang theo sức mạnh thần linh: “Súc sinh, hạn cho ngươi trước khi mặt trời lặn phải ra gặp ta. Bằng không, cứ cháy hết một nén nhang giết mười tên tiện dân, tới khi nào Cửu Di diệt tộc thì thôi.” Giọng hắn lan đi âm âm như sấm động khiến chim chóc giật mình, muông thú bỏ chạy. Đám người trong vòng lửa vật vã bưng tai, ngồi xổm trên mặt đất, thân thể nhũn ra bải hoải.

Một dũng sĩ Cửu Di gắng gượng bò dậy, siết chặt tay, hét lớn: “Thú vương ngài đã đi rồi! Ngươi đừng hòng đem bọn ta ra uy hiếp ngài!”

Chúc Dung cười nhạt, vẻ mặt đầy tàn nhẫn: “Ta cứ giết bọn tiện dân làm loạn các ngươi đã. Nếu nó chạy đến chân trời, ta sẽ theo đến chân trời lấy đầu nó.”

Bốn gã dũng sĩ Cửu Di can đảm nhất cũng run lên vì kinh hãi. Hai mắt họ đỏ ngầu, khi nhìn đám tộc nhân trong vòng lửa, khi lại ngóng về phía dãy núi mênh mông, chẳng hiểu nổi mình đang mong Thú vương xuất hiện hay mong ngài đừng xuất hiện nữa.

Vầng dương từ từ ngả về Tây, mỗi lúc một thêm nhỏ lại. Giờ này hôm qua, trong bản vẫn nhà nhà đỏ lửa, nói cười xôn xao. Vậy mà hôm nay chỉ còn tiếng thở khò khè nặng nhọc. Dần dà tiếng thở cũng nhỏ dần, mọi người đều nín thở, tựa hồ như vậy có thể khiến mặt trời chậm lặn, giành thêm chút cơ hội sống sót cho người trong tộc.

Chờ cho tia nắng cuối cùng tan biến, Chúc Dung cười nhạt khinh miệt: “Quả là đồ súc sinh hèn nhát!” Hắn vẫy tay ra lệnh giết mười người.

Hắc Vũ bước lên trước. Chúc Dung cùng các thần tướng đều âm thầm đề phòng, nếu súc sinh đúng là thần linh mà người Cửu Di cung phụng, đây là cơ hội cuối cùng để hắn cứu người.

Hắc Vũ từ từ vung dao lên. Thần linh ngoài vòng lửa, con người trong vòng lửa đều nín thở chờ đợi, cả sơn cốc bỗng chốc lặng như tờ.

Soạt!

Mười chiếc đầu lâu rào rào rớt theo ánh dao bổ xuống.

“Ngươi mà cũng là thần sao? Ác ma còn không hung tàn như ngươi!” Bị máu tươi kích động, đám người quên bẵng nỗi sợ sệt trước thần linh, nhất loạt thét lên, vừa khóc lóc vừa chửi rủa, lòng căm phẫn sục sôi.

Chúc Dung thất vọng nhìn núi non trùng điệp xung quanh, bắt đầu nới lỏng phòng bị. Xem ra súc sinh vẫn cứ là súc sinh, vô tình vô nghĩa, đời nào chịu liều chết cứu người chứ.

Qua một tuần nhang nữa, Chúc Dung gật đầu với Hắc Vũ. Hắc Vũ lại bước tới vòng lửa, ánh đao nhoáng lên, thêm mười chiếc đầu rào rào rơi xuống đất.

“Liều mạng với chúng đi!” Tiếng một dũng sĩ gào lên trong tuyệt vọng.

“Lạy ngài, ngài là thần linh tôn quý kia mà!” Tiếng khóc thảm thiết của phụ nữ vang lên.

Tiếng chửi rủa phẫn nộ của đàn ông, tiếng khóc than thảm thiết của đàn bà náo động cả núi rừng.

Lại thêm một tuần nhang nữa, Chúc Dung cũng chẳng buồn quan sát, chỉ chăm chăm tính toán xem đồ súc sinh kia trốn đi đâu.

Thấy Hắc Vũ lại bước đến gần vòng lửa, mấy gã trai tráng liền lao tới đẩy đám phụ nữ ở ngoài rìa ra sau lưng mình, tự động dàn thành một vòng tròn chẵn mười người. Nét mặt họ điềm nhiên nhưng ánh mắt ngùn ngụt căm hờn, trừng trừng nhìn Hắc Vũ đầy vẻ quật cường.

Hắc Vũ thầm rúng động trước sự dũng cảm của họ, vội nghiến răng vung dao toan chém xuống, bỗng ầm một tiếng, y đột ngột biến mất tăm, chỉ để lại trên mặt đất một miệng hang đen ngòm sâu hoắm.

Lam Điền cùng mấy thần tướng tiến lại xem xét, thấy hang động đó vừa hẹp vừa sâu, ánh lửa khó mà rọi thấu. Mấy con tê tê bên trong ló ra ngó nghiêng rồi lại rụt đầu vào.

“Hắc Vũ?” Lam Điền cất tiếng gọi.

“Chết… chết rồi!” Một giọng lơ lớ vang lên, tựa như không quen nói chuyện, chỉ phát ra hai tiếng cụt ngủn cũng ngọng nghịu rất khó nghe. Có điều, đám người trong vòng lửa chợt ào lên hoan hô vang dậy: “Là Thú vương!” “Thú vương ngài đến rồi!”

Chúc Dung nổi giận, tung ngay ra một chưởng, quẳng lửa đỏ rực rít lên bay thẳng vào hang.

“Á!” Bên trong vang lên tiếng gào thảm thiết, nghe rất quen.

Nhờ ánh lửa, Lam Điền nhác thấy hình như có người nằm úp sấp trong hang, liền duỗi cây roi thần Như Ý ra vô hạn, kéo người ấy lên. Đó là một cái xác đã bị lửa của Chúc Dung đốt cháy đen.

“Là, là… Hắc Vũ.” Lam Điền kinh hãi thốt lên.

Các thần tướng len lén nhìn nhau. Bấy giờ Chúc Dung mới nhận ra mình vừa trúng quỷ kế của súc sinh, giết nhầm Hắc Vũ, còn con súc sinh bên dưới hẳn đã chuồn mất từ lâu. Chúc Dung nổi cơn thịnh nộ, toan giết sạch cả đám tiện dân còn lại trong vòng lửa, đột nhiên một cô gái hét lên, giọng run rẩy nhưng quả quyết: “Ngài nói chỉ cần Thú vương xuất hiện sẽ tha cho chúng tôi, giờ Thú vương đã xuất hiện rồi đấy thôi!”

Tuy Chúc Dung tính tình nóng nảy, tàn nhẫn hiếu sát nhưng xưa nay luôn cao ngạo, chưa từng nuốt lời. Không tìm được nơi trút giận, hắn đành căm uất ngửa mặt nhìn trời thét vang: “Súc sinh, nhất định ta phải tự tay cắt đầu moi tim gan ngươi ra mới hả dạ!” Dứt lời, hắn điên cuồng biến chưởng, tạt lửa vào hang, rầm một tiếng, cả hang động sụp xuống.

Lam Điền cúi mặt nhìn xuống đất, thầm phân tích tình cảnh vừa rồi. E rằng khi họ vừa tới Cửu Di, súc sinh kia đã ở trong tối âm thầm quan sát. Đợi tới lúc hai mươi người Cửu Di bị giết, tiện dân vừa khóc lóc vừa chửi, ồn ào nhốn nháo, bọn họ ngỡ rằng kế sách thất bại, bắt đầu lơi lỏng phòng bị. Nó liền chớp thời cơ sai đám tê tê đào thông hang động. Hắc Vũ rớt xuống hang, lâm vào thế địch trong tối ta ngoài sáng lại không dám la lên sợ bị ám toán. Súc sinh nhân đó bèn cố ý cất tiếng chọc giận Chúc Dung, mượn đao giết người. Nếu thần lực của Chúc Dung yếu hơn một chút, có lẽ Hắc Vũ còn kịp giải thích. Tiếc rằng thần lực của hắn quá mạnh, chỉ chớp mắt đã đoạt lấy mạng Hắc Vũ.

“Con súc sinh này quả nhiên nham hiểm độc ác,” Lam Điền thầm nghĩ. “Nếu hôm nay để nó trốn mất thì ngày sau đừng hòng dùng con tin mà uy hiếp nữa. Một dải Cửu Di núi non trùng điệp chính là nhà của nó. Dù thần lực bọn họ cao cường đến đâu cũng chỉ như mò kim đáy bể mà thôi.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Câu Chuyện Kết Hôn Chớp Nhoáng Của Cô Gái Lớn Tuổi
Câu Chuyện Kết Hôn Chớp Nhoáng Của Cô Gái Lớn Tuổi
Trọng Sinh
Trọng Sinh
Trưởng Công Chúa Uy Vũ
Trưởng Công Chúa Uy Vũ
Mệnh hồng nhan
Mệnh Hồng Nhan
Bìa
Nuôi kẻ thù để gây rắc rối
IMG_0546
Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Tags:
Cổ Đại, Ngôn Tình, Ngược Tâm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz