Chương 7 - END
Hoàng đế đăng cơ đã tròn ba năm. Sau bao lần bị bá quan văn võ dâng tấu thúc giục, cuối cùng ngài cũng thuận ý mở kỳ tuyển phi, chọn thêm người vào hậu cung. Còn ta, chẳng may bị cuốn vào vòng xoáy ấy.
Phụ thân ta là Tả thừa tướng – tâm phúc đắc lực nhất của hoàng đế, quyền cao chức trọng, uy thế lẫm liệt.
Ta từng được nhìn thấy ngài trong ngày đăng cơ dáng đứng uy nghi trên đài cao, khí độ hơn người, dung mạo khôi ngô tuấn tú. Khi ấy, ta đã nghĩ, đó chính là hình tượng người phu quân trong mộng của ta.
Nghe phụ thân kể, từ thuở còn là hoàng tử, bệ hạ đã tỏ rõ tài trị quốc hơn người, thiên hạ ai cũng tán dương.
Chỉ có một điều khiến triều đình mãi lo nghĩ ba năm lên ngôi, hậu cung vẫn chỉ có duy nhất một vị hoàng hậu. Trong lòng ta hiểu ngay: ắt là do hoàng hậu không cho ngài nạp phi.
Về người này, ta từng nghe qua không ít lời đồn đãi. Bà ta vốn là Trưởng công chúa Tống quốc, danh tiếng lẫy lừng một thời, tính tình hoang d.âm phóng túng, chẳng giữ khuôn phép. Nghe nói từng hứa hôn với người khác, sau thất bại mới chịu gả sang Yến quốc để hòa thân.
Khi còn nhỏ, bệ hạ từng lưu lạc nơi Tống quốc, nghe đâu bị chính vị công chúa ấy mang về phủ, chịu bao tủi nhục. Mỗi lần nghĩ tới, ta lại thấy thương xót cho ngài một người từng chịu bao đắng cay, nay lại phải sống cùng một hoàng hậu chẳng giữ lễ nghĩa như vậy.
Vì thế, khi có lệnh tuyển phi, ta thề với trời: nhất định phải vào cung, cứu bệ hạ khỏi kiếp khổ này.
Phụ thân nghe xong chỉ liếc ta một cái, ánh mắt như nhìn đứa ngốc, rồi bảo: “Cha biết con nóng ruột, nhưng khoan hãy nói. Ngày mai bệ hạ mở hội cưỡi ngựa đánh cầu, cha đưa con đi xem rồi con sẽ hiểu.”
Ta hừ nhẹ. “Coi thì coi, có gì mà sợ.”
Sáng hôm sau, ta dậy từ canh năm, sửa soạn tươm tất, trâm ngọc điểm vàng, xiêm y rực rỡ, theo cha tiến cung.
Khi được diện kiến bệ hạ, hành lễ xong, ta ngồi giữa hàng nữ quyến, lén ngước mắt nhìn trộm.
Vừa mới chốc lát mà ngài đã hỏi nội thị đến năm lần: “Hoàng hậu đến chưa?”
“Bẩm, hoàng hậu nương nương đang trên đường tới ạ.”
“Hoàng hậu muốn ăn đá bào, đã chuẩn bị chưa?”
“Bẩm, đã đầy đủ rồi ạ.”
“Hoàng hậu đi đến đâu rồi?”
“Bẩm, hoàng hậu uống chén rượu, giờ đang nghỉ trưa trong đình hóng mát, bảo tỉnh rượu rồi sẽ đến ạ.”
“Thôi vậy, trẫm đi đón nàng.”
Ta sững sờ đây là kiểu quan tâm gì kỳ lạ thế này?
Bị tính tò mò xui khiến, ta lén bám theo sau. Từ xa, thấy bệ hạ ra hiệu cho thị vệ lùi lại, rồi một mình bước nhẹ vào đình.
Bên trong, ta lần đầu trông thấy hoàng hậu hoàn toàn trái với tưởng tượng của ta. Không hề có vẻ dâm loạn, chỉ thấy dáng vẻ uể oải, tùy ý, mà trong sự mệt mỏi ấy lại có nét quyến rũ lạ lùng.
Nghe hoàng thượng nhẹ giọng gọi: “Dậy thôi, công chúa.”
Ta giật mình công chúa? Giờ này rồi mà ngài vẫn còn gọi bà ta như thế sao?
Hoàng hậu mơ màng mở mắt, chống tay nói khẽ: “Bắt buộc phải đi à?”
Bệ hạ mỉm cười, giọng đầy yêu chiều: “Quần thần đều có mặt, hơn nữa là trò cưỡi ngựa đánh cầu nàng thích nhất đấy, đi xem nhé?”
Hoàng hậu khẽ gật đầu. Thế rồi, trước sự bàng hoàng của ta, bệ hạ cúi xuống, đích thân nâng chân hoàng hậu đặt lên đầu gối mình, nhẹ nhàng xỏ giày cho nàng. Ta suýt rơi cả cằm xuống đất.
Hoàng hậu vịn vai bệ hạ đứng dậy, bỗng kêu khẽ: “Ôi trời, lông mày ta bị lem rồi!”
Ngay lập tức, bệ hạ sai người mang gương đồng và bút kẻ mày tới, còn tự tay vẽ lại cho nàng:
“Để trẫm kẻ lại cho nàng. Hôm nay muốn dáng mày thế nào?”
“Mày liễu đi.”
“Được.”
.Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra những lời thơ vẽ cảnh “phu xướng phụ tùy, cùng chải mày kẻ tóc” không hẳn là chuyện bịa đặt.
Ngoài kia, gió thu hiu hắt, trong đình là cảnh một người cúi đầu, một người mỉm cười yên ả mà nên thơ.
Ta bỗng hiểu ra, giữa họ, chẳng ai có thể chen vào được nữa.
Về sau nghe nói, đến ngày tuyển phi, danh sách nộp lên trống trơn, chẳng có vị đại thần nào dám tiến cử con gái mình.
Đức vua nhìn tờ danh sách trắng tinh, khóe môi khẽ cong: “Nếu không có ứng cử viên phù hợp, vậy khỏi cần nhắc lại chuyện này nữa.”
Ngài cười, nụ cười tựa nắng xuân ấm áp.
“Bãi triều.”