Chương 4
Cuộc săn bắt đầu, ai nấy đều chọn hướng đi riêng. Tôi cũng thay trang phục cưỡi ngựa, dẫn theo một đội hộ vệ rời trại. Không muốn thấy mặt Yến Cừu, ta cố tình không gọi hắn đi cùng.
Nào ngờ, Tống Giác cứ bám theo dai như đỉa. Ta đi đâu, hắn theo đến đó, mà người dẫn đầu đội hộ vệ bên cạnh hắn lại chính là Yến Cừu.
Ta liếc nhìn một cái, rồi lập tức quay đi. Việc quan trọng bây giờ là phải xem thử Tống Giác có thực sự là kẻ đứng sau mọi chuyện hay không.
Ta giả vờ vô tình ra lệnh cho đám hộ vệ tản ra, sau đó cho ngựa song hành với Tống Giác: “Nghe nói hôm qua đệ nhắc đến vụ ‘giao dịch lớn’, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tống Giác mỉm cười, giọng lười nhác: “Tỷ hiểu đệ quá rồi. Từ nhỏ đến lớn, đệ vốn chỉ thích những thứ tốt nhất.”
Quả nhiên, giả heo ăn thịt hổ! Xem ra ngôi vị hoàng đế mới là thứ hắn dòm ngó. Ta còn đang suy tính nên xử trí thế nào thì phía trước bỗng vang lên tiếng hô kinh hãi: “Có hổ lớn!”
Tống Giác vội đưa cung tên cho ta: “Tỷ mau lên, nhanh bắn đi!”
Tôi chưa kịp nghĩ, đã theo phản xạ giương cung. Mũi tên vút đi, xuyên thẳng giữa trán con mãnh hổ vừa lao ra khỏi bụi rậm. Bắn xong ta còn ngẩn người. Biết rằng nguyên chủ vốn có tài bắn cung, nhưng Tống Giác lại hớn hở quá mức.
Hắn phóng xuống ngựa như một con sóc, chạy đến bên xác hổ, kích động đến nỗi hai tay run rẩy: “Tốt quá! Tốt quá! Tỷ, con này cho đệ nhé? Đệ tặng lại tỷ thứ khác quý hơn!”
Tôi nhướng mày: “‘Giao dịch lớn’ đệ nói… là con hổ này sao?”
Tống Giác cười ngây ngô: “Còn gì nữa! Hôm trước tiểu thế tử họ Trần khoe tấm da hổ nhỏ bằng nửa con mèo, đệ tức lắm! Nay có con to thế này, hừ, để xem hắn dám khoe nữa không!”
Hắn vừa nói vừa xoay quanh con hổ, hớn hở như trẻ nhỏ được quà.
Ta cạn lời. Tưởng đâu hắn giả heo ăn thịt hổ, hóa ra là heo thật.
Cũng phải thôi, nếu thật lòng muốn đoạt ngôi, đời nào hắn lại từng trói Yến Cừu, còn cẩn thận buộc nơ bướm rồi khiêng lên giường tôi. Hầy… công cốc một chuyến. Ta quay ngựa định trở về, vừa hay gặp Yến Cừu cưỡi ngựa tới. Hắn nói: “Thành Vương điện hạ muốn mang con hổ về khoe với mọi người, nên bảo thần đưa công chúa về trước.”
Trên đường trở lại, non xanh nước biếc, gió nhẹ thổi lồng lộng. Ta xuống ngựa, thong thả dạo bộ.
Không ngờ đúng lúc ấy, trong rừng vang lên tiếng gió rít, rồi mấy chục hắc y nhân lao ra, đao kiếm loang loáng. “Công chúa, cẩn thận!”
Yến Cừu lập tức chắn trước mặt ta, múa kiếm đỡ đòn. Quan sát một lát, ta nhận ra bọn chúng không nhắm vào ta, mà nhằm thẳng vàoYến Cừu.
Tốt thôi, các vị cứ đánh nhau thoải mái, tôi xin phép rút lui trước.
Yến Cừu hô to: “Công chúa, chạy đi! Mau tìm Thành Vương!”
“Ờ, chạy đây!” – Ta xoay người định bỏ chạy, ai ngờ giẫm phải hòn đá tròn, trượt chân ngã nhào về phía Yến Cừu. Kết quả, trúng ngay mũi châm độc thay hắn.
Mắt hoa lên, tai ù đi, chỉ nghe lờ mờ tiếng hắn kêu tuyệt vọng: “Công chúa—!”Rồi ta ngất lịm.
Ba ngày sau ta mới tỉnh. Mở mắt ra, thấy cả đám người bu quanh giường. Thái y già run run hô to: “Công chúa tỉnh rồi! Không còn nguy hiểm nữa!”
Ta xua tay: “Được rồi, ồn quá. Lui ra hết.”
Khi căn phòng yên tĩnh, ta hỏi: “Yến Cừu đâu?”
Thị nữ đáp: “Hắn bị bệ hạ trách phạt vì không bảo vệ tốt cho công chúa. Bị đánh một trận, xong lại cố thủ ngoài cửa phòng, không chịu đi, đến ngất xỉu luôn.”
Tôi thót tim: “Không chết chứ?”
“Không đâu ạ, chỉ bị thương nhẹ thôi.”
Đến khi tôi có thể xuống giường, Yến Cừu mới tập tễnh đến. Hắn đứng ngoài cửa, tôi khẽ ngoắc, hắn mới bước vào. Ánh mắt vẫn nhìn ta chăm chăm, như sợ chỉ cần chớp mắt ta sẽ biến mất.
Ta bật cười: “Sao thế?”
Giọng hắn khàn khàn: “Công chúa… đã cứu mạng thần.”
Ờ thì, nói vậy cũng chẳng sai. Giờ mà khai thật là ta vấp đá té thì cũng chẳng ai tin, nên ta chỉ mỉm cười, mặc nhiên thừa nhận. Không ngờ hắn cúi đầu, giọng run run: “Từ nhỏ thần lang bạt khắp nơi, ai cũng có thể đánh mắng. Chưa từng có ai đối xử tốt với thần như vậy.”
Ta hơi sững lại. Ánh mắt hắn thành khẩn đến mức khiến tim ta mềm nhũn.Ta buột miệng: “Sau này sẽ không ai dám bắt nạt ngươi nữa.”
Hắn khẽ gật, một giọt nước mắt rơi xuống nền gạch lạnh.
Không lâu sau, chuyện ta “liều mình cứu hộ vệ” truyền khắp kinh thành. Hoàng thượng nghe tin, vừa mừng vừa giận, liền hạ chiếu: “Trưởng công chúa đã đến tuổi cập kê, nên tuyển phò mã cho xứng.”
Chiếu vừa ban xuống, việc đầu tiên là bắt tôi giải tán hậu cung. Ta đau như cắt ruột. Dẫu chẳng làm gì mờ ám, nhưng… nhìn cũng vui mà.
Ngày họ rời phủ, Hồng Âm khóc đến sưng mắt, nghẹn ngào: “Không có thần, công chúa biết sống sao…”
Hạ Ninh cũng sụt sùi: “Thần chuẩn bị cả trăm túi hương, mong công chúa nhớ đến thần nhiều hơn một chút.”
Ta cảm khái: hóa ra đàn ông khóc, nước mắt cũng ướt áo như thường.
Phía sau, Yến Cừu đứng im lặng, ánh mắt tối lại. Ta quay đầu trêu:
“Ngươi khóc cũng đáng yêu lắm.”
Vành tai hắn đỏ ửng lên. Hoàng huynh vốn muốn đuổi hắn đi, nhưng lại sợ tôi gặp nguy hiểm, đành để hắn ở lại phủ công chúa cho đến khi tìm được phò mã.
Một năm trôi qua, ta chưa chọn được ai vừa ý, thì tin biên giới sắp loạn truyền đến. Hoàng thượng muốn sớm định đoạt hôn sự của ta, bèn tổ chức quốc yến, mời cả anh tài khắp chư hầu đến dự.
Trước buổi tiệc, ta mặc y phục mới của ty chế cục: lụa đỏ thêu mẫu đơn vàng, trang sức cài đầy tóc, vừa kiêu sa vừa rực rỡ.
Ta quay lại hỏi: “Đẹp không?”
Bình thường Yến Cừu sẽ cúi gằm mặt, hôm nay hắn lại nhìn ta rất lâu, ánh mắt như muốn khắc ghi hình bóng ta.Lát sau, hắn mỉm cười, khẽ nói: “Đẹp lắm. Trong mắt thần, công chúa là người đẹp nhất trần gian.”