Chương 7
Vợ chồng ta kéo Giang Nghiên ngồi xuống, vội vàng kêu hạ nhân dâng trà và điểm tâm. Giang Nghiên nhìn mâm điểm tâm tinh xảo, nuốt nước bọt, ngón tay vừa chạm vào liền rụt về, không dám ăn. Lòng ta xót xa. Thiếu niên hào phóng sôi nổi năm xưa, nay lại trở nên nhát gan, hoảng sợ như vậy, thế sự quả là vô thường.
Tiêu Hoành nhấp trà, hỏi: “Những năm này huynh trôi qua thế nào? Có người khi dễ huynh không? Có điều gì không vừa lòng, huynh cứ nói, Cô Vương sẽ chủ trì công đạo cho huynh.”
Ý của Tiêu Hoành là muốn Giang Nghiên nói ra chuyện bị Trương Đại Hộ và quan viên hãm hại năm đó, chàng muốn cho Giang Nghiên một chỗ dựa để báo thù.
Giang Nghiên cúi đầu cười gượng: “Đa tạ Vương gia quan tâm, thảo dân trôi qua coi như tốt.”
Tiêu Hoành cười kín đáo, nháy mắt với ta. Ta hiểu, chàng đang cười Giang Nghiên chết vẫn sĩ diện. Ta lau nước mắt: “Năm đó cả nhà dọn đi kinh thành, ta cố ý để tiểu sư đệ ở lại Bình Thành, chính là chờ huynh trở về, sợ huynh không tìm được người. Ca, chuyện đã qua nhiều năm như vậy, sao huynh ngay cả nhà cũng không trở về thăm?”
Giang Nghiên hai tay cầm ly trà, nước mắt hòa lẫn rơi xuống: “Người như ta, làm sao xứng đáng trở về. Thật ra mấy năm trước ta có nhờ người về Bình Thành hỏi thăm. Cha được ngài đón đi kinh thành hưởng phúc, sau khi qua đời được chôn cất long trọng tại quê nhà.”
Hắn ‘ùm’ một tiếng quỳ xuống, dập đầu ba cái: “Nghê nhi, không, Vương phi nương nương, đại ân đại đức của ngài, thảo dân kiếp sau kết cỏ ngậm vành báo đáp ngài.”
Ta vội vàng đỡ hắn dậy: “Huynh nói đi đâu vậy, cha nuôi dưỡng ta lớn lên, dạy ta một thân bản lãnh, ta nên vì người mà dưỡng lão suốt đời.”
Giang Nghiên nhân cơ hội lén nhìn ta một cái. Lúc này ta mới chú ý, chiếc khóa bạc gia truyền năm đó, hắn vẫn đeo trong cổ, hoàn toàn không hề đưa cho Mạnh Tiểu Điệp.
Giang Nghiên sợ hãi ngồi xuống: “Không biết các sư huynh đệ của Phúc Hưng Ban bây giờ ở đâu? Trôi qua thế nào?”
Ta cười nói: “Bọn họ từ nhỏ luyện công, bản lĩnh cứng cáp. Ca ca ta Quốc Công tìm cho mỗi người một công việc không tệ. Đại sư huynh lợi hại nhất, bây giờ đã là Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ từ tam phẩm, là tâm phúc thân cận của Hoàng đế. Lần này ta cùng Vương gia tới Kim Lăng thị sát, huynh ấy vốn muốn hộ tống. Vương gia biết huynh ấy bận rộn nên không kêu tới. Ai, sớm biết sẽ bảo huynh ấy tới, cũng có thể gặp huynh.”
Giang Nghiên trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ, thở dài: “Không gặp cũng được. Đại sư huynh là người có hiếu nhất với cha, khẳng định hận ta chết. Nghe các sư huynh đệ đều làm quan có gia đình, trôi qua tốt, ta… ta rất vui mừng.”
Tiêu Hoành chen lời: “Ngươi xem ngươi kìa! Nghê Nhi luôn khen ngươi đọc sách tốt. Ban đầu nếu ngươi không mang Mạnh thị bỏ trốn, nghe lời cha ngươi cưới Nghê Nhi, Ngụy Quốc Công chỉ có một cô em gái như vậy, khẳng định sẽ giúp đỡ ngươi. Không dám nói ngươi có thể vào Nội các làm Thủ phụ, nhưng đường làm quan bằng phẳng thuận lợi, cuộc sống mỹ mãn khẳng định không lo.”
Nói đến đây, Tiêu Hoành vung tay: “Bất quá cũng may ngươi chạy, nếu không ta làm sao cưới được nương tử tốt như Nghê Nhi vậy!”
Giang Nghiên xấu hổ đỏ cả cổ, đầu như bị đè ép ngàn cân chì, căn bản không ngẩng đầu nổi.
Ta trừng mắt nhìn Tiêu Hoành: “Không biết nói chuyện thì im miệng, ai cho phép chàng làm ca ca ta ngượng ngùng!”
Tiêu Hoành lè lưỡi, đánh nhẹ vào mặt mình.
Giang Nghiên kinh hãi: “Nghê Nhi, sao muội có thể nói Vương gia như vậy, quá mạo phạm.”
Nhưng khi hắn nhìn thấy ta và Tiêu Hoành liếc mắt đưa tình, hắn hiểu ra tất cả, cười khổ: “Sư muội, ngươi cùng Vương gia vợ chồng ân ái, thật khiến người ngoài ao ước.”
Giang Nghiên trầm mặc hồi lâu, như lấy hết dũng khí, nhìn về phía Tiêu Hoành: “Vương gia, ban đầu thảo dân cùng Vương phi định thân là do lệnh cha bức bách, giữa chúng ta không có gì cả. Nàng thật sự là một nữ nhân rất tốt, cầu ngài chớ có chê nàng xuất thân, hãy cả đời yêu mến nàng.”
Tiêu Hoành giễu cợt: “Ngươi lo lắng quá nhiều. Nàng là tình yêu chân thành của Cô Vương trong đời này, ta làm sao có thể chê nàng. Năm đó có rất nhiều Huân Tước quan hộ đến phủ Quốc Công cầu hôn, Bổn Vương đối với Nghê Nhi vừa thấy đã yêu, mặt dày xin Phụ hoàng ban hôn. Nhưng con bé Nghê Nhi này lại nói thân phận mình hèn mọn, không xứng với ta. Ta liền bám riết không tha, hắc hắc, cuối cùng vẫn là bị ta rước về nhà.”
Ta lắc đầu cười: “Chàng còn biết mình bám riết không tha.”
Tâm sự một hồi, Giang Nghiên nói nhà có chuyện nên vội vàng cáo lui. Ta cùng Vương gia thương lượng, quyết định buổi tối thiết yến trong phủ, mời Giang Nghiên tới dùng cơm, để các con ta nhận cửu cửu. Vương gia xóa tên Mạnh Tiểu Điệp khỏi thiệp mời, chàng không muốn cùng loại đàn bà đó ngồi cùng bàn.
Ta dặn dò Lý tổng quản phải hết sức khách khí, Giang Nghiên tâm tư nặng nề, chớ để hắn kinh hoàng sợ hãi. Buổi tối yến tiệc đã chuẩn bị xong, nhưng không thấy Giang Nghiên tới.
Lý tổng quản trở về báo, lắc đầu than thở: Giang Nghiên sau khi ra khỏi Vương phủ liền chạy thẳng tới quán rượu, uống say về nhà bắt đầu ném chậu đập chén, đánh Mạnh Tiểu Điệp gần chết, tối nay sợ là không thể tới. Ta cùng Vương gia nhìn nhau, ngầm hiểu nguyên do Giang Nghiên say rượu, không hỏi nhiều. Ta chỉ gọi Lý tổng quản đi Giang gia đưa ít lễ vật, nói Giang Nghiên cứ an tâm, dù sao đều ở Kim Lăng, ngày khác lại tụ hội.
Không ngờ mấy ngày sau xảy ra chuyện lớn. Giang Nghiên lỡ tay giết Mạnh Tiểu Điệp.
Nguyên do là sau khi được mời tới Vương phủ, tâm tư xảo trá của Mạnh Tiểu Điệp lại nảy sinh. Nàng ta ở nhà nũng nịu, lặp đi lặp lại hỏi Giang Nghiên bao giờ đưa nàng đi bái kiến Vương phi, nói ta là sư phụ của nàng ta, nàng ta phải dập đầu tạ ơn. Giang Nghiên lạnh lùng liếc xéo Mạnh Tiểu Điệp, châm chọc: “Địa vị như ngươi có xứng đứng trước mặt Vương gia Vương phi? Chớ làm dơ bẩn ánh mắt của quý nhân.” Càng nói càng hận, Giang Nghiên cầm kiềm lửa, tàn nhẫn đánh Mạnh Tiểu Điệp, tức giận mắng: “Ban đầu nếu không phải dâm phụ ngươi câu dẫn, ta làm sao bỏ lỡ Nghê Nhi!”
Mạnh Tiểu Điệp bị đánh đau, miệng không lựa lời: “Cho dù ngươi bây giờ có nhớ nhung, người ta là phượng hoàng trên trời, ngươi xứng sao? Cái khóa bạc rách đó theo ngươi không rời, coi như ngươi có hối hận chết cũng không kịp rồi!”
Đêm đó, Giang Nghiên gần như muốn lấy mạng Mạnh Tiểu Điệp, quát nàng ta đừng nhắc tới Vương phi, càng không được bôi nhọ Vương phi.
Mạnh Tiểu Điệp không an phận. Nghe nói vợ chồng ta mời Giang Nghiên dự tiệc, nàng ta cho rằng ta cùng Vương gia nhất định có ý định cho Thế tử và con gái nàng ta định thân. Mạnh Tiểu Điệp mừng như điên, khắp nơi tự cho mình là tiểu muội của Vương phi, khoác lác với hàng xóm rằng nàng ta sắp là nhạc mẫu của Thế tử, ai đắc tội nàng ta sẽ bị Vương gia Vương phi giết chết.
Đúng ngày hôm đó, Giang Nghiên lại uống say, nghe được lời này. Hắn cầm dao nhọn trên thớt, đâm liên tục Mạnh Tiểu Điệp mười mấy nhát. Con gái bọn họ vừa chơi về, nhìn thấy cha giết mẹ, sợ hãi ngất đi.
Lần cuối cùng ta nhìn thấy Giang Nghiên là ở trong tù. Tay chân hắn bị gông xiềng, ngửa đầu nhìn ta, cười nói: “Nghê Nhi, đừng khóc, khóc rồi sẽ không đẹp nữa.”
“Đây là nghiệt ta tạo ra, quan phủ xử như thế nào, ta cũng chấp nhận. Chớ làm cho Vương gia ra mặt cầu tha thứ, sẽ phá hư thanh danh của ngài ấy. Đời này của ta chính là một chuyện cười. Ta làm cha tức chết, từ bỏ thanh mai, bị đồng môn chán ghét mà vứt bỏ. Bây giờ hối hận đã muộn rồi. Hôm nay ta không buông bỏ được, chính là tiểu nữ nhi.”
“Nếu có kiếp sau, ta tuyệt đối sẽ không chọn Mạnh Tiểu Điệp. Nghê Nhi, ngươi sẽ chờ ta không?”
Sau khi Giang Nghiên chết, ta cùng Vương gia thay hắn nhặt xác an táng. Ta vốn định nuôi dưỡng con gái của Giang Nghiên, Vương phủ cũng không thiếu một miếng cơm. Nhưng Đại sư huynh biết tin, vội vã từ kinh thành chạy tới. Hắn dẫn đứa trẻ đi: “Chuyện này không nên làm phiền muội nữa. Muội từ trước khắp nơi ca diễn kiếm bạc cho Giang Nghiên đọc sách, ân tình nợ nhà hắn đều đã sớm trả xong rồi. Ta là người được sư phụ nhặt về, hôm nay nên là ta tới nuôi đứa bé này.”
Cuối cùng, Đại sư huynh trước mộ Giang Nghiên rót ly rượu, thở dài: “Ngươi nha, từ nhỏ được nuông chiều, tính tình tự do làm ẩu, bây giờ kết quả đau khổ cũng nên tự mình nhận lấy. Đi xuống đó, thật lòng hướng cha ngươi nhận lỗi, đời sau cũng đừng tìm Nghê Nhi nữa.”
Ta nghe Đại sư huynh nói những lời này, kéo khuỷu tay của Vương gia, tựa vào người chàng. Đúng vậy, Giang Nghiên, đời sau đừng tìm ta. Ta cùng Vương gia trôi qua rất tốt.