Chương 6
Năm năm sau, Trương Đại Hộ qua đời vì bệnh, Tào Nghiên mới được thấy ánh mặt trời. Chủ mẫu Trương gia đuổi Mạnh Tiểu Điệp ra khỏi nhà, thấy Tào Nghiên đáng thương, trả lại tờ khế ước bán thân, bảo hắn quản cho tốt “con hồ ly tinh” trong nhà.
Tào Nghiên dẫn vợ thuê phòng ở đại tạp viện phía cuối chuồng heo. Ban ngày hắn giết heo bán thịt. Hắn mắc tật xấu say rượu, hễ say là đánh vợ. Mạnh Tiểu Điệp không chịu nổi cảnh đánh chửi và cuộc sống nghèo khổ, vẫn muốn tìm một chủ hộ khác. Nhưng người có tiền ai thèm để ý đến kẻ rách nát như nàng ta, nàng chỉ có thể mỗi ngày liếc mắt đưa tình với những tên hạ lưu, dựa vào khung cửa hát những tiểu khúc.
Về sau Tào Nghiên nghe được chuyện này, uống rượu say, rút cây củi đang cháy từ bếp lò ra, cạy miệng Mạnh Tiểu Điệp, đâm cây củi nóng đó vào miệng nàng ta. Giọng hát và gương mặt Mạnh Tiểu Điệp bị hủy hoại, không còn hát được cũng không câu kéo đàn ông được nữa.
Ta không khỏi cảm thấy buồn bã. Giang Nghiên, đây là cuộc đời mà chàng đã lựa chọn sao? Không biết đến bây giờ chàng có từng hối hận hay không. Ta phái người đi mời Giang Nghiên đến Vương phủ, cố ý dặn dò phải cung kính, tuyệt đối không được xúc phạm. Ta và Vương gia lo lắng làm kinh sợ cố nhân, liền mặc thường phục đến đón tiếp hắn tại khách sảnh.
Xa cách mười lăm năm, ta cùng Giang Nghiên gặp lại. Hắn hoàn toàn không còn là công tử tuấn mỹ như ngọc năm nào. Thời gian đã phủ đầy dấu vết lên hắn. Hắn gầy nhom, đen sạm, hốc mắt trũng sâu, gương mặt khắc khổ, lộ ra vẻ tục tằn của kẻ buôn bán. Dù đã mặc đồ mới, trên người hắn vẫn vương mùi thịt heo tanh hôi.
Ta không khỏi nhìn sang phu quân Tiêu Hoành đang ngồi kế bên. Chàng anh tuấn, cao lớn khôi ngô. Thời niên thiếu chinh chiến sa trường khiến chàng mang theo khí khái hào hùng, còn thân phận hoàng tộc làm chàng tản ra một luồng quý khí.
Người với người không thể so sánh, Giang Nghiên ngay cả đầu ngón chân của Tiêu Hoành cũng không thể sánh bằng. Tiêu Hoành thấy ta si mê nhìn hắn như vậy, mím môi cười trộm, nắm lấy tay ta. Tay chàng rất lớn, và thật ấm áp. Ta mỉm cười ngọt ngào đáp lại.
Ta chợt ý thức được Giang Nghiên đang ở đây, vội vàng nhìn về phía trước. Lúc này Giang Nghiên đang kinh ngạc đứng ở cửa nhìn ta, đôi mắt tràn đầy nước mắt. Bỗng nhiên, Tổng quản thái giám vương phủ vẫy cây phất trần, khom lưng cười nói: “Tiên sinh, nhìn thấy Vương gia Vương phi cần phải hành lễ.”
Lúc này Giang Nghiên mới kịp phản ứng, kinh hoàng liếc nhìn Vương gia, nhanh chóng cúi đầu, vội vàng muốn quỳ xuống. Tiêu Hoành mau lẹ dang hai tay đỡ Giang Nghiên dậy: “Ngươi là huynh trưởng của Nghê Nhi, không cần đa lễ. Nói tới Cô Vương cũng nên gọi ngươi một tiếng ca ca.”
Giang Nghiên sợ hãi run rẩy, căn bản không dám nhìn thẳng Tiêu Hoành, lại quỳ xuống: “Thảo, thảo dân sợ hãi, thảo dân có tội, có tội.”
Ta vội vàng đi qua, đỡ Giang Nghiên đứng dậy, ôn hòa nói: “Không cần sợ, cũng là người một nhà, không cần đa lễ. Ca, chúng ta có mười lăm năm không gặp rồi.”
Giang Nghiên nước mắt rơi như mưa, nhất thời khóc đến không nói được gì, chỉ khổ sở nhìn ta: “Nghê Nhi, ngươi so với năm đó giống nhau như đúc, vẫn đẹp như vậy, không có gì thay đổi… nhưng ta đã thay đổi rất nhiều.”