Chương 3
Ta bấm mạnh vào mặt mình, cơn đau buốt chứng tỏ đây không phải là một giấc mơ. Ta thật sự đã sống lại!
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói bất đắc dĩ của Đại sư huynh truyền vào: “Nghê Nhi, ban ngày ban mặt mà muội ngủ say thế? Sư phụ bị A Nghiên chọc giận đến đau cả ngực rồi. Muội và A Nghiên là thanh mai trúc mã, muội đi khuyên hắn một chút đi. Bảo hắn nhận lỗi với sư phụ, cắt đứt liên lạc với con hồ ly tinh Mạnh Tiểu Điệp, chuyên tâm học hành. Các sư huynh đệ còn trông cậy hắn làm quan, giúp chúng ta thoát khỏi thân phận cửu lưu này.”
“Hiểu rồi,” Ta đáp lại.
Ta ngồi trên giường suốt nửa giờ, cố gắng bình tĩnh lại sau cú sốc tái sinh. Lần này, ta không đi tìm Giang Nghiên. Ta thay xiêm y, quyết định đi tìm Mạnh Tiểu Điệp.
Đời trước, Giang Nghiên lừa chúng ta, nói Tiểu Điệp đã về quê và chỉ thư từ qua lại. Nhưng sự thật, Mạnh Tiểu Điệp đang ở lầu Thiên Nhiên Cư trong thành.
Tuyết rơi dày, nhưng tiểu lâu vẫn náo nhiệt, khách khứa chen chúc không còn kẽ hở. Giữa đám đông gồm công tử nhà giàu và cả người hầu kẻ buôn, họ đều vây quanh một nữ nhân – Mạnh Tiểu Điệp.
Mọi người đều nói, Tiểu Điệp dù không xinh đẹp bằng ta, nhưng lại rất có phong tình. Nếu ta là nước lặng, thì Mạnh Tiểu Điệp chính là rượu mạnh. Ta lãnh đạm vô vị, nàng nóng bỏng sôi động. Đặc biệt, đôi mắt nàng ta trời sinh đã đẹp, tựa như lưỡi câu, chỉ cần nhìn một cái là có thể câu đi tâm hồn và trái tim người khác.
“Tiểu Điệp cô nương, lại đứng đầu ‘Mười Tám Lần’!”
Một phú thương thiếu gia béo ú rút một thỏi bạc từ ví, quăng lên bàn. “Hát hay, tiền thưởng gấp bội!”
Tiểu Điệp làm dáng, ánh mắt quyến rũ như tơ. Nàng y y nha nha cất tiếng hát, rồi dứt khoát ngồi lên đùi phú thương thiếu gia, rót rượu lên xương quai xanh của mình, để nam nhân đó uống. Không khí lập tức nóng bỏng tới cực điểm, tiếng cười huyên náo suýt làm vỡ tung căn phòng.
Tay của phú thương thiếu gia nắm lấy eo nhỏ của Tiểu Điệp. “Nghe nói gần đây nàng cùng với Giang tú tài ở phố Đông có quan hệ tốt lắm a?”
Tiểu Điệp che miệng cười khanh khách: “Sao nào, Hàn thiếu gia ghen rồi?”
Phú thương thiếu gia cố ý tỏ vẻ tiếc nuối: “Ta còn muốn nạp nàng làm thiếp thất, xem ra không còn cơ hội này rồi.”
Mọi người xung quanh ồn ào lên, nói Giang Nghiên chỉ là một tú tài nghèo, không biết bao giờ mới thi đậu Cử nhân. Hàn thiếu gia lại khác, gia tài bạc triệu, Tiểu Điệp đi theo sẽ thành di nương đeo vàng bạc, hưởng phúc cả đời.
Hàn thiếu gia cố ý kéo Tiểu Điệp, giả vờ định bỏ đi: “Chớ có nói bậy bạ. Tiểu Điệp cô nương và Giang tú tài chính là lưỡng tình tương duyệt mà.”
Tiểu Điệp kéo vạt áo phú thương thiếu gia lại, bĩu môi: “Đều nói người có học tầm mắt cao, hắn đã có vị hôn thê, chính là sư phụ ta – Nghê Nhi. Hắn đã có người rồi lại còn tới khiêu khích ta, thật không phải người tốt lành gì, nhân phẩm kém xa Hàn thiếu gia ngài.”
“Nàng nói bài “Mười Tám Lần” là Nghê Nhi dạy nàng ư?”
Hàn thiếu gia bật cười, kéo vạt áo của Tiểu Điệp, nhét vào một thỏi vàng. Mặt Tiểu Điệp ửng đỏ hờn dỗi, nhân cơ hội ngã xuống người hắn ta: “Nghê Nhi tỷ nhìn qua lạnh lùng, thật ra thì vụng trộm rất đặc sắc đâu, tỷ ấy còn dạy ta rất nhiều hí khúc dễ nghe lắm. Hàn thiếu gia có muốn nghe không?”
Nhìn đến đây, ta vừa thấy buồn cười lại vừa bi thương. Giang Nghiên, đây chính là “Bạch Nguyệt Quang” mà chàng cất giữ trong lòng cả một đời. Chàng thấy nàng ta có xứng đáng không?
Ta không tìm Tiểu Điệp nữa, chậm rãi bước đi trong tuyết, cuối cùng ghé vào Triệu Ký mua một chén hoành thánh. Canh nóng làm ấm dần dạ dày lạnh giá của ta.
Chạng vạng tối, ta trở lại gánh hát Phúc Hưng. Đại sư huynh lại thúc giục ta đi khuyên Giang Nghiên. Ta chuẩn bị hai món ăn và một bầu rượu, đẩy cửa phòng chứa củi.
Lúc này, Giang Nghiên đang cực kỳ chật vật, hai tay bị xích sắt khóa lại, tóc tai rối bời, áo khoác bông bị rách, lộ ra sợi bông bên trong.
Hắn nghe động tĩnh, ngẩng đầu nhìn ta. Lần nữa thấy hắn, ta có cảm giác như đã trải qua một đời. Đây chính là thanh mai trúc mã ta lớn lên cùng, là người trượng phu ta đã hầu hạ mười năm. Trong khoảnh khắc, trăm ngàn cảm xúc dâng trào, nước mắt ta chảy xuống. Ta không biết là do oán hận, hay là buồn bã.
“Nàng đừng khóc,” Giang Nghiên bất chợt lên tiếng, giọng áy náy. “Là ta có lỗi với nàng. Nếu nàng tức giận, cứ đánh ta một trận đi.”
Ta không đáp lời, yên lặng bày thức ăn lên bàn, ngồi xuống đối diện Giang Nghiên. Giữa hai chúng ta chỉ còn tiếng gió tuyết gào thét.
Bỗng nhiên, ánh mắt Giang Nghiên nhìn ta trở nên nóng bỏng: “Nghê Nhi, từ nhỏ chúng ta có tình cảm tốt nhất. Nàng giúp ta trộm chìa khóa của cha ta đi! Nói thật với nàng, hôm nay Tiểu Điệp đang ở trong thành chờ ta, nàng ấy là một cô gái yếu đuối ở bên ngoài, ta sợ nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
Ta lật ly, rót hai chén rượu, rồi hỏi: “Chàng chưa từng thích ta sao?”
Giang Nghiên sững sốt một chút: “Tự nhiên là thích.”
Ta truy hỏi: “Ta cùng Tiểu Điệp, chàng thích ai hơn?”
Mắt Giang Nghiên đỏ hoe, không dám nhìn ta, hồi lâu mới nói: “Nàng và nàng ấy đối với ta đều rất quan trọng, ta đều yêu. Nhưng nếu phải suy xét, nàng là người nhà ta thân thiết nhất, mà nàng ấy là nữ nhân ta yêu nhất.”