Chương 2
Mùa đông năm ấy, gánh hát Phúc Hưng nghỉ diễn, Giang Nghiên cũng tranh thủ trở về nhà đón năm mới. Nửa năm không gặp, ta vui vẻ sửa soạn, mong chàng sẽ nhận ra ta đã cao và xinh đẹp hơn.
Giang Nghiên trở lại, vóc dáng sau lễ cập quan càng thêm cao lớn, nho nhã tuấn tú. Chàng mỉm cười đi về phía ta, nhưng phía sau chàng là một cô gái ốm yếu, bẩn thỉu. Cô gái có đôi mắt đen lay láy, linh động như một con hồ ly nhỏ.
Giang Nghiên thở dài, nói cô bé này tên Mạnh Tiểu Điệp. Cha nàng nghèo quá, bán nàng vào chốn dơ bẩn. Trên đường về, chàng tình cờ gặp tú bà đang truy đuổi, Tiểu Điệp quỳ xuống cầu xin chàng cứu mạng. Giang Nghiên động lòng trắc ẩn, chuộc nàng về, nghĩ rằng gánh hát đang thiếu một hoa khôi, Tiểu Điệp tướng mạo không tệ, chăm sóc dạy bảo hẳn sẽ thành tài.
Cha ta tuổi đã cao, kể từ khi Xuân Nương (nhũ mẫu kiêm mẹ kế ta) qua đời thì buồn bã không vui, nên việc chỉ dạy Tiểu Điệp được giao cho ta.
Ta cho Tiểu Điệp xiêm y và nước tắm. Nàng run rẩy trong thùng nước, khóc nói đây là lần đầu được tắm trong thùng lớn, rồi gọi ta là “Mỹ nhân sư phụ”. Ta bật cười: “Ta chỉ lớn hơn ngươi hai tuổi, gọi ta tỷ tỷ là được.” Tiểu Điệp ngoan ngoãn gọi ta một tiếng tỷ tỷ, rồi ca ngợi tài năng của ta, nói nàng thấp kém được người nổi danh bồi dưỡng thật là may mắn.
Thương cảm cho nha đầu hiểu chuyện sớm đã phải chịu cực khổ, ta dốc lòng truyền thụ nghề ca hát cho nàng, lúc lên sân khấu cũng dìu dắt. Tiểu Điệp quả thực có thiên phú, nửa năm sau đã có thể hát ra hồn, được nhiều người tán dương, dần dần thậm chí còn lấn át cả ta.
Trong gánh hát, mọi người trêu đùa, nói Tiểu Điệp sắp thay thế ta làm trụ cột. Tiểu Điệp đỏ mặt, vội nói công phu của nàng không dám so sánh với ta. Ban đầu ta tin nàng, nhưng rồi không biết từ lúc nào, mỗi khi ta hát, lại có thêm nhiều lưu manh tới reo hò, bảo ta “cút xuống” để họ nghe Tiểu Điệp hát.
Sau đó ta mới biết, Tiểu Điệp thường xuyên lén mang cầm sư đi hát riêng cho những tên lưu manh giàu có, khuyến khích họ tới phá rối sân khấu của ta.
Ta tìm Tiểu Điệp, mắng nàng tâm thuật bất chính. Nàng khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống nói ta thấy nàng đắt khách nên không muốn tha cho nàng, cầu xin ta cho nàng tiếp tục hát. Đúng lúc này, Giang Nghiên nhìn thấy. Hắn cho rằng ta bắt nạt Tiểu Điệp, mặt lạnh đi vào, kéo Tiểu Điệp đứng dậy, trừng mắt nhìn ta: “Biểu diễn dựa vào bản lĩnh của mình, nàng làm không tốt bị người khác vượt qua, lại còn trách móc người ta sao?”
Lúc này ta mới nhận ra âm mưu của Tiểu Điệp. Nàng ta rất thông minh, biết rằng tài năng ca hát dù tốt cũng không bằng địa vị. Người có tiền đồ nhất trong gánh hát Phúc Hưng không phải chủ gánh, không phải ta, mà là Giang Nghiên.
Nàng ta và Giang Nghiên ngày càng thân thiết, tình cảm sâu đậm đến mức Giang Nghiên không thể tự kiềm chế.
Ta âm thầm rơi lệ, sau đó tìm cha nói muốn hủy bỏ hôn ước với Giang Nghiên.
Cha mắng ta: “Bị một đào kép nhỏ nhoi đánh bại ư? Sớm đã nói với con, không nên quá tốt bụng. Dạy dỗ học trò có ngày đói chết sư phụ, thế gian này bạch nhãn lang rất nhiều!” Sắc mặt cha trở nên âm trầm: “A Nghiên tương lai làm quan làm tước, bên người không thể có loại nữ nhân gian trá như vậy!”
Cuối cùng cha ra tay, đuổi Tiểu Điệp ra khỏi gánh hát, tuyên bố sẽ bán nàng về lại Di Hồng lâu.
Ta mềm lòng, sợ Tiểu Điệp một mình gặp chuyện bất trắc, nên thuê cho nàng một phòng trọ. Ta lén lấy khế ước của nàng từ chỗ cha, đưa nàng hai mươi lượng bạc. Dù sao cũng từng là thầy trò, ta không muốn làm mọi chuyện quá tuyệt tình. Ta mong nàng trở về cố hương, dặn dò nàng vì tốt cho Giang Nghiên mà không nên làm chàng phân tâm chuyện nam nữ lúc đang chuẩn bị thi Hương.
Tiểu Điệp quả thật đi rồi, nhưng không hoàn toàn rời xa. Nàng ta thường xuyên viết thư, gửi tóc bày tỏ nỗi tương tư cho Giang Nghiên. Giang Nghiên trong lòng rối bời, hận không thể lập tức đi tìm nàng.
Chớp mắt đã đến ngày ta và Giang Nghiên nghị hôn.
Trong bữa cơm gia đình hòa thuận, bàn chuyện chọn ngày lành, Giang Nghiên bỗng nhiên quỳ xuống, nói hắn không thể cưới ta. Người hắn yêu là Mạnh Tiểu Điệp, hắn cũng không muốn thi cử, hắn muốn cùng Tiểu Điệp thành thân.
Cha giận dữ, cầm gậy đánh Giang Nghiên gần chết rồi nhốt hắn lại.
Buổi tối, ta tìm hắn. Hắn quỳ gối thấp giọng cầu xin ta, nói Tiểu Điệp đang đợi hắn ở khách trọ trong thành, hắn phải mang nàng rời đi vĩnh viễn.
Nước mắt ta lã chã: “Chẳng lẽ chàng vì Tiểu Điệp, ngay cả tiền đồ cũng không cần sao? Chỉ còn hai ngày là thi Hương rồi!”
Giang Nghiên nặng nề gật đầu, khí phách nói: “Nguyện một lòng nắm tay người đến già không phân ly. Thi Hương có thể thi sau, bây giờ chuyện hắn cùng Tiểu Điệp mới là quan trọng nhất.” Hắn cầu xin ta cho hắn mượn bạc để rời đi.
Ta do dự. Hắn không chỉ là người ta thích, mà còn là người ca ca cùng ta lớn lên, khổ công học hành mười năm, thành bại ngay tại lúc này. Ta thấy hắn quá xúc động bốc đồng.
Thế là ta đi tìm cha, nói hết tâm tư của Giang Nghiên và chuyện Tiểu Điệp đang ở trong thành.
Cha tức giận cho người tìm bắt Tiểu Điệp, bán nàng cho Di Hồng viện. Sau đó, ông dùng cái chết bức Giang Nghiên cưới ta, chuyên tâm đi học. Hắn dù uất ức cũng đành phải đáp ứng.
Sau đó, ta cứ ngỡ Giang Nghiên đã chấp nhận số phận. Hắn không còn nhắc đến Tiểu Điệp, đối với ta vẫn hết mực yêu chiều quan tâm như trước. Nhưng ta không ngờ, hắn lừa gạt một hồi liền lừa gạt ta suốt mười năm.
Ta thở dài rồi chìm vào giấc ngủ. Trước khi chết, Giang Nghiên đã nói, nếu có kiếp sau, hắn hy vọng tất cả mọi người sẽ cho hắn tự do, để hắn cùng Tiểu Điệp có thể bên nhau.
Lòng ta khổ sở, nghĩ thầm: Nếu như có kiếp sau, Giang Nghiên, ta tuyệt sẽ không cản trở ngươi nữa…
Tỉnh dậy, ta kinh hoàng phát hiện mình đã quay trở lại năm mười chín tuổi – chính là đêm Giang Nghiên bị cha ta đánh nhốt, cầu xin ta cho hắn mượn bạc dẫn Mạnh Tiểu Điệp bỏ trốn. Kiếp này, ta sẽ không để bi kịch lặp lại.